Entry for November 10, 2008 A longthen weekend!


Cuối tuần off cả ngày thứ bảy nên thấy nó thật dài. Sáng xách xe chạy lên công viên chơi với Hạnh và Cua. Lâu lắm rùi ko lên đây vào sáng sớm được. Cảm giác vẫn xưa cũ. Thêm được cái mới là bây giờ vợ chồng con cái cũng dắt díu nhau ra công viên này ngồi hóng mát.

Chiều về lại nằm lăn lóc ở nhà. Nắng chói chang. Ko chờ bạn Hanhle cho mượn "Xin cạch đàn ông nữa". Vào nhà sách lôi nó về đọc. Một cuốn sách nhẹ nhàng và hài hước. Mình đọc một lèo gần hết thì nhức mắt quá. Đành để ngày mai tiếp tục. Quả thật một cuốn sách để giải trí khuây khỏa rất tốt.

Ba chị em chán cơm nhà. Rủ nhau ra tiệm ăn. Mà phải ăn cái gì đó lạ lạ. Thấy quán thịt thỏ cả ba đứa tấp vào. Nấu nướng cũng OK, ăn cũng thấy ngon. Mình làm một chai. Chỉ trừ món tiết canh thỏ đặc sản là chịu chết ko ăn được. Mặc dù bà chủ quán dụ lấy dụ để.

Ăn no lặc lè vẫn thấy chán, hai chị em lại kéo nhau đi mua sắm. Thơm đi với anh người Pháp chả biết bao giờ về. Chị có 700 trong túi. Đi mua được hai đôi giày, một cái váy, còn dư được 15 ngàn. Về xem phim muộn. Ngủ muộn. Dạo này bệnh mất ngủ lại trở lại. Nhắm mắt thế nào cũng thấy mộng mị. Nhà chưa mắc được net do bị tịch thu CMND.

Chủ nhật cũng ko thể nào ngủ nướng đc vì nhà sáng quá. Lại dậy sớm ngắm mấy con kiến bò. Tranh thủ đi chợ. Móm qua rủ ghé nhà pé Hiền. Gần cả năm rùi ko gặp em ý. Ko biết tự dưng một ngày đẹp chời nó nhớ đến tụi mình mà gọi qua chơi. Ừ thì đi, hai đứa lại len lỏi trong con hẻm nhỏ. Mùi hôi của cống, của gỗ mục lẫn của con người xộc lên. Thế mà có một dạo mình vẫn ở được chổ này. Cảm giác được mùi vị của sự nghèo khổ, của khu phố ổ chuột.

Pé Hiền vẫn như xưa. Chỉ có điều khi đầu mình còn đen và dài thì tóc bạn ấy vàng và ngắn. Cong bây giờ mình thành cô bé tóc vàng hoe thì bạn ý lại tóc dài và đen. Ngồi chơi một chút thì em của pé tới. Pé vẫn thế, các em gái của pé lúc nào cũng xinh. Quả thật cái gu của pé chả thay đổi giề. Hai đứa ngại làm phiền mà cũng thấy oải quá xin phép về sớm.

Vừa về tới nhà thì Cua lại hú đi cà phê. Mệt mỏi nhưng ko biết nó có vấn đề gì ko? Lại chạy ra. Hóa ra nó đang ngồi chóc chơ với thẳng em học lớp dưới. Nó bảo em là Tuấn béo đây. Em nổi tiếng thế mà chị ko biết em à. Nghĩ bụng, tớ cần đek gì biết tới bồ. Biến đi cho nước nó trong. Ngồi cà kê một tẹo rùi mình chuồn. Chán bỏ mịa.

Về đi ngủ nhưng cứ hễ nhắm mắt là lại mộng mị. Tỉnh dậy như bị bóng đè. Xây xẩm. Chiều lại rủ chị đi chơi. Hú thêm mấy pà bạn của chị nữa đi ăn ốc và đi Ka. Vui thả phanh. Tối về nhà lại tiếp tục xem phim khuya và trằn trọc.

Hai ngày cuối tuần qua thật lâu. Chị em mình cũng tiêu ko ít tiền. 1M /2 ngày. Quả thật là tư sản quá đi.

Đăng nhận xét