Hé hé đã hứa với chích bông là sẽ viết một entry về xì gòn chớm đông mà chả có lấy tí cảm hứng. Mặc dù mỗi ngày đều cảm nhận được hương vị của nó. Viết lên intranet rồi nhưng lại cụt hứng chả muốn post lên đây. Vì vậy chích bông ơi chờ nhá.
Lại lấy lại tinh thần ăn chơi. Nhưng tinh thần làm việc thì vẫn đụi như thường. Việc cứ gí, chơi cứ chơi. Nhận thêm mấy cái plan làm việc cho tổng hội. Mặc dù ko phải task của mình. Mà làm lại tích cực. Khổ thế cơ. Thôi cuối năm rồi nên cứ thế hẵng.
Có síp mới. Gặp síp 10 phút mà chả biết nói chiện gì. Cũng chả có thấy tẹo cảm hứng nào để nói. Chắc hôm sau sẽ khá hơn.
Nhớ chị Phương, mình thích síp cứ như bạn bè ý. Cuộc sống nó đơn giản. Nói thật và tình cảm thật. Thực ra mỗi ngày mình nhồi vào đầu rất nhiều thứ hỗn độn, có bao nhiêu thứ các pác cứ tổng hết vào mình. Chắc do mình lắm chiện và cũng chịu khó lắng nghe. Nhưng về chỗ mình là lại cảm thấy thoải mái. Vì chả có ai mà đố kị cả. Bạn Minh cũng dễ thương. Hai đứa nói chiên vui vẻ, thoải mái. Thế là cuộc sống nhẹ nhàng lắm rồi. Sếp Hương, mình cũng quý. Có thể mè nheo được. Hic lo lắng ko biết có sếp mới thì thế nào.
Từ giờ đến cuối tháng, sẽ liên tục bận bịu ăn chơi. Chịu chết không xếp được lịch về nhà cậu chơi nữa. Lại thay đổi ý định sẽ đi Đà Nẵng vào tháng 12. Hum nay mỗi chuyện book vé thôi mà cũng làm cho bao nhiêu người tốn tiền vì mình. Ôi yêu anh Tuyên lắm cơ. Rất chịu khó ngồi rỉnh Jestar xem nó có vé giá rẻ cho mình không. He he
