Sáng mới bảnh mắt ra đã lại lên công viên ngồi đồng. Đến trưa về nhà thì nhiều ý nghĩ lại nhảy lộn xộn trong đầu. Cứ miên man hết cái này sang cái khác. Cứ muốn viết làm sao cho diễn tả hết được nhưng thấy khó khăn quá. đầu tiên là những góc ảnh mà mình bắt được ở công viên. Cũng chẳng cần đi đâu xa cứ lên công viên lại thấy đời có nhiều chuyện mà mình chỉ thấy xót xa và bất lực. Cứ trơ mắt mà nhìn rồi lại chẳng làm gì. Công viên chủ nhật đông hơn ngày thường. Điều này cũng là bình thường nhưng mình cứ cảm thấy mất mát cái gì đó. Nhộn nhịp, xô bồ quá. Người thành phố dạo này cũng biết quan tâm đến những niềm vui nho nhỏ xung quanh mình. Họ cảm thấy được cái không khí Sài gòn đặc quánh ở công viên. Nên ngày càng nhiều người tới đây. Nhưng mình ích kỷ chỉ muốn giữ cái khung cảnh này cho mình thôi. Hồi trước ít người nhưng toàn là những người thích công viên này thật. Không khí cũng thật mà còn người cũng chân thật. Bây giờ đông quá, thật giả lẫn lộn làm mình mất cả cái thú muốn ngắm người. Ngồi từ 9h đến 11h bắt được hai góc ảnh dễ thương và cũng hơi đau xót. Chị bán vé số tật nguyền dặt dẹo lê cái chân teo tóp đi qua hàng dãy người. Đi đến gần chỗ mình chị ấy mỏi quá, té cả xuống cỏ. Mãi không đứng lên được, thế mà mặt chị không có vẻ gì là buồn bực cả. Vẫn nụ cười tươi rói " Mua vé số đi em". Mình không mua và Cua cho chị 1000d mặc dù nó không còn tiền. Chị đi qua nhưng ánh mắt mình cứ nhìn theo mãi, bỗng chị quay lại. Hai cặp mắt giao nhau, chắc chị nhìn thấy vẻ xót xa của mình. Vội cụp mắt xuống. Cảm thấy cứ bất lực thế nào ấy. Lại nhìn qua góc kia đường. Một đoàn trai thanh gái lịch ngồi tám với nhau, mặc đồ hiệu xài điện thoại xịn. Sao mà đối ngược nhau thế nhỉ. Cũng bình thường thôi thế mà lòng cũng lăn tăn. Cảnh thứ hai là một chú làm ở công ty môi trường đô thi. Chú cứ đi liên tục qua các dãy người nhặt những chai, lọ, trái dừa người ta uống xong bỏ lại. Tay xách nách mang. Đến chỗ mình, mình đặt cái ly lên hai tay đã đầy ly của chú. Thế mà cũng nhận được một câu cảm ơn của chú. Một lới cảm ơn nhỏ thôi nhưng cũng làm mình thấy vui thế. Sực nhớ là lâu rồi mình không có cảm ơn khi ngưòi khác giúp đỡ mình từ việc nhỏ nhất. Có những điều nhỏ nhặt nhưng khi nó được thể hiện bằng tấm lòng thì đáng quý biết bao. Lại nhớ đến hôm qua uống cà phê ở gần toà soạn báo tiếp thị, mình và Cua hai đứa uống cà phê nhưng thiếu 500d. Chị bán cà phê bảo " Thôi 11.500 d cũng được". Có 500d thôi mà hai con cũng thấy vui ghê cơ. Cuộc sống thật phong phú, mỗi ngày ta nhận được một niềm vui đến từ những người rất đỗi bình thường. Không phải hơi sến khi nói " Cuộc đời là những chuyến đi". Nhưng quả thật phải đi thì mới cảm được.
Entry for May 25, 2008 Có những điều rất đỗi bình thường
Người đăng:
apple
on Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2008
Nhãn:
Uncategorized