Entry for May 15, 2008 Ngày tự cho mình nghỉ việc

Hôm nay tự cho phép mình nghỉ một ngày xem sự rảnh rỗi hình thù như thế nào. Trời đang áp thấp nên cứ mưa lâm râm. Mình ngồi trong nhà lại cứ thấy lòng nao nao. Cũng chẳng lấy chi là thanh thản lắm. Đầu cứ ong ong. Nằm lại nghĩ ngợi nhiều, lơ mơ lại thấy những bài với vở. Nhớ ra hôm qua mình gặp một anh trong chương trình SMDP. Anh ý nói " ANh vẫn thường mơ đang nói chuyện với đối tác nước ngoài" Bị công việc ảnh hưỏng đến thế là cùng. Nhiều lúc nghĩ nhiều vẫn muốn viết ra hết, có bao nhiêu cho ra trang giấy lại thấy nhẹ ngàng. Nhưng càng viết lại càng thấy nó nhàm chán kinh khủng. Vẫn những suy nghĩ ấy, chẳng có gì thay đổi cả. mà dặc biệt cứ mưa là mình lại đâm ra thơ thẩn. đầu óc cứ để đâu đâu. Mà mình cũng có ai để mà nhớ nhưng sầu muộn cơ chứ. Nhảm nhí thật. Tót lên truờng coi thử có ai để tám không. Lâu lắm rồi cũng nhớ bạn bè trường lớp. mà hình như hôm nay biết mình đi hay sao ấy. Không thấy một bóng nào cả. Ngồi bơ vơ ở sảnh D lại ngửi thấy thoang thoảng mùi hoa sữa. Lòng tự nhiên thấy bình yên lạ. Mình cứ thế ngồi mà hít lấy hít để cả tiếng đồng hồ. Đôi lúc cũng nên lãng xẹt như vậy cho đời vui vẻ. Hít chán lại quay đít về nhà lên mạng. Chát với bạn chuồn chuồn. Lại một quyết định thôi việc. Và một bài thuyết cho mình về cơ hội và tương lai. Mình mà không làm nữa thì làm gì nhỉ ? Ngủ cho quên đời. Trưa xem phim nghe được một câu hay hay. Phải biết tha thứ thì mới biết yêu. nếu người ta ghét nhau thì làm sao mà yêu nhau được. Cuộc sống là cứ mở lòng mình ra mà đón nhận. kể cả khó khăn và thử thách thì đó cũng là những thứ ta bắt đầu phải làm quen dần.

Đăng nhận xét