Tự dưng dạo này mỗi ngày trôi qua thật nhanh. Sáng mới bảnh mắt ra đã nghe tiếng rao của chú bán bánh mì " bánh mì chả vừa nóng vừa giòn đây". NGhe riết thành quen mỗi sáng không nghe lại thấy thiếu thiếu. Mặc dù mình chẳng bao giờ mua của chú ấy cả. Lại phóng xe như điên tới công ty. Thế là ngày cứ trôi qua vùn vụt, mặc dù chẳng làm đuợc gì nhiều. Tối mò về đã buồn ngủ díu cả mắt. Một ngày kết thúc bằng một mớ stress trong giấc ngủ. Hôm qua nhận được tin trúng tuyển phóng viên báo Pháp luật. Cũng thấy chẳng có gì thay đổi. lại một lần nữa qua phỏng vấn. Đôi khi lại băn khoăn mình có nên theo nghề báo không? lại một lần nữa không đủ dũng cảm để đến với những điều mình muốn. Sáng nay lại nghe chị Phương thuyết cho một bài về cái gọi là cố gắng hết mình. Nghiệm ra cũng đúng thế thật. Khi đã làm việc gì thì phàm là một tháng hay hai tháng cũng phải cố gắng hết mình. Sau này nếu có thất bại thì cũng không hối hận gì nhiều. Nhiều lúc mình phải có tinh thần như AQ để thấy cuộc sống tươi đẹp hơn.
Chiều HạnhLê gọi điện thoại, tự nhiên nhớ lớp quá. Thực sự bi chừ chỉ muốn đi học, được ngồi tám chiện với bạn bè. Nghĩ đến hè sắp sang mà lòng thấy nao nao. Ôi đòi sinh viên thế là sắp kết thúc rồi. Sắp bước vào thời kì phải chịu trách nhiệm với bản thân rồi.
Entry for May 13, 2008 Chuyện thường ngày
Người đăng:
apple
on Thứ Ba, 13 tháng 5, 2008
Nhãn:
Uncategorized