Entry for May 04, 2008 Thèm lấy chồng Bến Tre - Kì 1
Người đăng:
apple
on Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2008
Nhãn:
Uncategorized
Tình hình là sau nghỉ lễ ở Bến Tre, tớ mết luôn các anh chàng ở xứ dừa ý. Hum xuống nhà bạn Phụng tớ được làm quen với anh chai của bạn ý. Rất chi là trẻ trung và dễ xương. À, còn phải kể đến em họ của bạn ý nữa chớ. Bạn này cũng rất dễ xương thậm chị có nụ cười hút hồn hơn cả anh trai bạn Phụng. Nhưng mà lỡ nói với P là sẽ tăm tia anh chai bạn ý nên không được mắt trước mắt sau nữa. Tiếc hùi hụi. Xuống đây, tớ không có nhiều việc để làm. Nhiệm vụ chính chỉ là ăn và ngủ kèm theo cả chơi nữa. Nhà bạn Phụng là một gia đình rất đặc trưng của người Miền Tây. Phải đi một đoạn đường xa ơi là xa qua từ lộ mới vào được nhà. Mà chỉ có duy nhất một con đường độc đạo, hai bên là các bụi dừa nước, cũng rất chi là lãng mạn. Nhưng phải tập trung tinh thần cao độ vì thỉnh thoảng lại đi qua mấy cây cầu chút xíu. Nhìn vẩn vơ thế nào cũng lao thẳng xuống nước. Mà tệ nhất là tớ không biết bơi. Nhà bạn ý rất đông ngưòi và happy. Ngôi nhà rộng thênh thang nhưng không có phòng nào là kín hết. Mỗi phòng lại ăn thông qua phòng khác. Cứ đi như là trong mê cung vậy ý. Đúng là con nguời thế nào thì ngôi nhà cũng thể hiện như vậy. Như ở quê thì mọi gia đình xung quanh đều là bà con. Cư dân nhà này cứ chạy qua nhà kia ăn dầm ở dề cả ngày là chuyện thường ở huyện. Ba má bạn Phụng rất chi là hiền và nhiệt tình. Tớ cứ há hốc mồm ngạc nhiên mãi cơ, khi bạn Phụng vừa về tới nhà là nhảy vào ôm hôn papa của một bạn ý theo cách rất Tây ( ôm hôn môi hẳn hoi nhé). Sau này thì tớ cũng quen dần vì mọi anh em, chú bác của bạn ý đều làm thế. Sau này tớ cũng bon chen nhưng không dám hôn lips, chỉ dám ôm khe khẽ thôi. Giây phút tớ chờ mong mãi là được gặp anh chai bạn ý thế là đã đến. Không kết đến nổi sét đánh được, nên phải chơi theo kiểu từ từ vậy. Thế là tớ cứ tò tò đi theo anh ý khắp mọi nơi. Và anh ý cũng rất chi là chìu chuộng tớ. Anh ý xách giỏ, bắc cầu qua sông, chặt dừa cho tớ uống. ( Không phải chỉ có mình tớ được như thế mà tất cả mọi người đều được anh ý làm thế, hụ hụ). Thôi không seo, nói tóm lại là anh ý thiệt là nhiệt tình, tháo vát và được bạn lê ưa thích. Mới chơi có hai ngày mà tớ iu lây luôn cả bố mẹ bạn Phụng, cả má Út nữa ( em mẹ bạn Phụng). Điều tớ thích nhất là cách mọi người trong nhà đối xử thật chân tình với nhau. Tình cảm được thể hiện rất vồn vã chứ không kiểu như khách sao của người Miền bắc. Lúc tớ về má Út cứ ôm tớ mãi. Tớ cảm động quá. Lúc đó mới thấy Phung may mắn như thế nào. Và tớ cũng phải tranh thủ thể hiện tình cảm với bố mẹ tớ mới được. Cho bố mẹ biết tớ yêu hai người như thế nào.
Bến Tre đúng là xứ dừa, đi đâu cũng toàn thấy dừa và hầu như món ăn nào cũng có nước cốt dừa. Tớ đặc biệt hợp với món ăn miền Nam, đặc biệt là các món có nước dừa. Thế là tớ ăn nhiều không sao mà kể xiết. Mà cái tật của tớ là cái miệng thì thèm nhưng cái bụng không cho phép. Cứ ăn xong là tớ phải giải quyết mà cái WC nhà bạn ý lại hư. Mọi người khuyên là đi cầu tõm nhưng tớ nhất quyết không đi. Sợ cái gì không tõm mà tớ tõm thì chết. Hôm tớ mới xuống, má Năm làm một thau bánh xèo, đổ từ sáng tới chiều vẫn chưa xong. Má ÚT đỏ bánh xèo không thua bà Mười Xiềm. cái nào cái nấy to đoàng, vàng ươm, giòn tan. Chưa kịp đổ cái khác chúng tớ đã xơi mất. Cả buổi sáng cả mấy đứa chỉ quanh quẩn ở trong bếp ăn bánh. Đến trưa dọn ra thì nhìn đứa nào cũng phờ phạc, nhìn mặt ngu ngơ vì cái tội ăn nhiều quá. Đã thế còn bày ra rất nhiều món ăn, làm cái bụng no rùi mà cái miệng thì vẫn thèm, cái tay vẫn bốc nhoay nhoáy.
Ăn xong để tập thể dục cho cái bụng, chúng tớ lại tiếp tục đi thám hiểm khu vườn của nhà bạn Phụng. Vườn rộng mênh mông và có cơ man nào thứ để ăn. ( lại ăn). Chúng tớ lê la từ vườn cam sang vườn bưởi, rồi đến vườn dừa. Đến đâu, chúng tớ cũng nếm thử hai ba trái. Trên đường qua các vườn chúng tớ phải đi qua các cầu khỉ. Có một đoạn ngắn thôi nhưng tớ cũng thấy sờ sợ. Chân cứ khuỳnh ra, đi hai hàng. Tình hình là nếu tớ làm dâu xứ này thì tớ sẽ đi hai hàng chắc cú luôn. Hành trình vất vả thế nên, khi ra khỏi vườn, chúng tớ lại bắt đầu lặc lè theo kiểu những chú heo con. Bội thực không chịu được. Đã thế anh ý còn đề xuất là nhổ củ mì về luộc nữa chứ. Eo ôi, ý ẹ.
À, tớ vẫn quên chưa kể về con Móm nhà bạn Phụng. Nó là một con chó đặc biệt mà tớ mới gặp lần đầu. Nó cũng rất nhiệt tình như chủ nó, thấy chúng tớ, nó không sủa mà còn nhảy ra mừng khí thế. Tớ cũng chẳng để ý đến nó đâu vì cho nhà tớ cũng thế mà. Cho đến buổi sáng sớm tớ đi đánh răng thì nhìn thấy nó nhe răng ra, tưởng nó cắn mình tớ hoảng hồn. Nhưng đuôi nó vẫn vẫy kia mà. Lúc này tớ mới săm soi kĩ hoá ra cô nàng bị hô. Răng cứ chìa ra như thía đấy. Nhìn mặt bạn ý thiệt tức cười quá đi. Mãi mà chẳng quen được bộ mặt ý.
Mẹ Năm bảo " có muốn đi coi bói không? Gần nhà mình có một bà thầy coi cũng linh lắm". Đi coi bói thì có đứa nào chẳng muốn đâu. Cả bọ cứ hăm he đi mãi. Nhưng mẹ bảo phải coi lúc 6 giò sáng mới linh. Thế là mới bảnh mắt 5 giờ 30 mấy đứa đã tò tò dậy đi coi bói mặc dù tối qua phải sau nửa đêm mới đi ngủ. Đúng là sức mạnh của bói toán.
KÌ 2 : Những lời thầy bói phán.
