Entry for May 08, 2008 Tôi của bây giờ
Người đăng:
apple
on Thứ Tư, 7 tháng 5, 2008
Nhãn:
Uncategorized
Mỗi khi buồn, tôi vân thường xách xe chạy long vòng ngoài phố, phi như bay qua những con đường. Mặc kệ những ánh nhìn đe doạ lẫn ái ngại của những người đi đường. Chạy chán lại táp vào cà phê vỉa hè ở công viên. Nhắn tin liên tục gọi những đứa chiến hữu ra tám. Sau những lần như vậy lại thấy nỗi buồn tiêu tan.
Nhưng tôi của bây giờ lại không làm được như vậy. Ngồi giữa một đám đông bạn bè, nhưng vẫn thấy đâu đó bóng dáng mình cô đơn. Tôi cười nhưng nụ cười cứ méo xệch, nhàn nhạt. Những buổi đi chơi, cà phê thưa dần. Tôi của bây giờ chỉ còn thích nằm một mình ở nhà. Đóng kín cửa, nằm trong bóng tối im lìm. Sự yên lặng thật đáng sợ nhưng tự nhiên vãn thấy bình yên lạ. Thấy mình mới là chính mình. Sau đó lại rơi vào những giấc ngủ miên man không muốn thức. Tiếng người nói chuyện từ tivi vọng đến loáng thoáng. Đã từ lâu lắm rồi, cũng không nhớ từ bao giờ, hễ về đến nhà là tôi lại mở tivi. Mặc dù cũng chẳng xem bao giờ. Thình thoàng trong giấc ngủ lại đan xen những cơn mê, những ám ảnh trong công việc. Cố gắng dứt bỏ nhưng nó cứ thế len lỏi vào trong giấc mơ.
Tôi của bây giờ không còn những ý nghĩ vác ba lô đến một nơi nào đó không ai biết mình là ai vài ngày nữa. Chạy trốn làm gì, đâu cũng chỉ thế thôi. Con người ta trốn chạy rồi cũng phải quay về với thực tại. Càng chạy trốn càng làm người ta tổn thương thêm mà thôi. Cúng không biết từ bao gìơ tôi không còn quan tâm đến việc người ta nghĩ gì đến mình. Xấu tốt cũng là tôi. Làm những điều mình thích, theo đuổi những gì mình đam mê. Thế là tôi đang sống. Tôi mặc mọi người nghĩ tôi điên, mặc bạn bè đang dần xa rời. Họ không hiểu nổi tâm lý của một đứa con gái thất thường nhưng lại ngày càng mẫn cảm.
Tôi thích thành phố mà mình đang sống. Thành phố của những nhộn nhịp, hào nhoáng. Nơi có những quán xá ánh đèn điện sáng rực suốt đêm. Nơi mà nửa đêm chỉ là khoảnh khắc để bắt đầu ngày mới. Quán ăn vẫn tấp nập người ra kẻ vào. Họ không quan tâm bây giờ là đêm. Tôi yêu ánh đèn điện loang loáng, cái ánh sáng làm tôi thấy cuộc sống mình tươi vui, thấy mình vẫn đang vận động. Tôi đi trong đêm nhưng không có cảm giác về thời gian. Mười hai giờ, một giờ không khác nhau là mấy chỉ lệch nhau một múi giờ. Buổi tối về muộn, đói bụng vẫn ngửi thấy mùi hủ tiếu gõ thoang thoảng. Lại xì xụp ghé đến ăn một tô. Hủ tiếu gắn mãi với đời sinh viên nhưng vẫn cảm giác như thuở ban đầu. Thế cũng lạ. Đêm, những làn đường thưa thớt xe cô, thoả sức phi như bay qua những con đường. Không còn ai dòm ngó, chửi bới. Chỉ thấy đâu đó trên đường những người công nhân vệ sinh đang quét từng nắm rác của cơn mưa lúc chiều. Những người đi mưu sinh trong đêm. Kể cũng lạ, đêm để dành cho nguời ta nghỉ ngơi sau một ngày mệt mỏi lại là thời khắc để những người này bắt đầu ngày mới của mình. Đi với đêm, thức với đêm mới thấy đêm thành phố ngắn vô cùng.
Thành phố 6 giờ sáng, những con đường bắt đầu tấp nập trở lại. Tiếng còi xe inh ỏi. Mọi người lại bắt đầu một ngày mới. Tôi của ngày hôm nay lại vùi đầu vào trong giấc ngủ. Giấc ngủ muộn sau cuộc tình với đêm.
