Entry for September 27, 2008 Gặp anh iu


Các bạn đọc vào đừng tưởng bở nhé. Hôm qua tự dưng tớ đang OT. Khoảng mấy giờ nhỉ? 7 giờ. Buồn buồn tớ mới bật skype tìm trong list xem có ai nói chuyện với tớ không? Thế òi anh iu nhảy vào chát. Anh iu bẩu là cũng buồn buồn muốn tìm người nói chuyện. Thế là đồng điệu rồi.

Tự dưng hai đứa chả biết gì về nhau ngoài cái tên cứ anh iu, em iu ngọt xớt. Và kết quả cuối cùng là hai đứa dung dăng dung dẻ đi ăn tối với nhau. Anh iu gửi xe ở một tòa nhà khác. Mình chờ ở chỗ gửi xe. Mãi không thấy anh iu đâu. Mà số điện thoại lại không lưu. Đành đi qua đi lại dãy hành lang như một con chờ người iu đúng nghĩa. Mà cũng chả thấy lạc lõng. Xung quanh mình cũng có mấy em như thế.

Rồi anh iu cũng gọi điện thoại. Èo, hóa ra anh iu không tìm được xe, đang cuống quýt lên sợ mất xe. Mình còn đùa được: "Mất xe thì được đền xe mới chứ có gì mà lo". Anh iu cáu bảo : Giờ này mà em còn đùa được à, thôi em kiếm chỗ nào đi trước đi, tìm được xe anh tới chỗ đó". Hè hè làm người ai nỡ làm thế. Mình cũng lết phết chạy qua đó tìm hộ chứ. Đến nơi vẫn thấy anh iu phất phơ tìm xe. Còn bác bảo vệ thì cáu điên lên. "Làm gì có chuyện mất xe, nhớ xem để ở chỗ nào. Tự mà đi tìm đi". Anh iu của tớ bị chửi, lết thết đi từ khu này qua khu khác.

Mà của đáng tội, cũng phải miêu tả cái nhà xe của chúng tớ tí nhở. Có cả gần 600, 700 chiếc ấy chứ. Nhìn vào toàn thấy xe, hoa cả mắt. Hồi trước chưa có bãi xe kia thì tớ cũng có lần tìm xe đến khùng luôn. Nên cũng thấu hiểu nỗi khổ của anh iu.

Cuối cùng trời cũng không phụ lòng người tốt. Anh iu của tớ cũng tìm được xe. Tớ đi lấy xe. Và hai đứa chúng tớ dung dăng dung dẻ đi ăn bún giờ. Mà từ bé đến giờ chưa bao giờ nhìn thấy cục giò to thế. Nhìn mà kinh. Ăn mãi không hết. Anh iu lại tưởng tớ làm bộ. Nên chẳng đành lòng tớ đành ngồi hì hục ăn hết không còn một miếng thịt nào.

Lịch sử, hai đứa không hề nói tới công việc, công ty. Chỉ nói về gia đình, cảm giác cuộc sống. Khá là thú vị. Vì anh iu bị mẹ gọi về nhà. Nên tớ đành gác lại buổi hẹn hò tới đấy thôi. Vác cái bụng no ạch è đi ngủ. Cũng cảm ơn anh iu về một buổi tối đỡ nhàm chán.

Entry for September 25, 2008 Lại thêm một ngày OT


Dạo này chả lắm việc. Lúc mới vào còn chưa quen ai thì còn ít việc. Nay quen được nhiều người rồi. Thì cái việc con con cũng tới mình. Ngộ thật. Thế là over time là đúng rồi.

Kể ra thì mình cũng thích nói chuyện với nhiều người. Ai bảo con trai kĩ thuật khô khan nhỉ. Cũng trăn trở nhiều. Tình cảm nhiều. Chỉ là không có nhiều thời gian để nghĩ về những chuyện đó thôi.

Mỗi ngày mình ráng nói chuyện với một người. Khi đã quen ai đó rồi. Thì tự dưng lại cởi mở ra hẳn. Những chuyện cỏn con, tủn mủn được đem ra nói. Thấy cũng ngộ. Hai đứa cười tít mắt.

Giả dụ như một ngày mà không giao tiếp trò chuyện với người khác thì thế nào nhỉ. Cứ như mình trên ốc đảo ấy. Môi với mép cứ dích kẹo lại với nhau. Chỉ sợ đến một lúc nào không mở ra được nữa.

Mỗi ngày cũng học được vài thứ từ một ai đó. Nên vẫn có đủ kiên nhẫn để làm. Có những thứ chưa bao giờ nghĩ ra, giờ lại thấy một cách rõ ràng.

Hồi sáng sếp gửi cho một vài dòng về viết báo, mặc dù sếp chả biết mẹ gì về báo. Cũng thấy vui vui. Reply lại một câu rất sến. Cuộc sống có những điều cần nhiều sự trải nghiệm. Có những điều mới khám phá ra làm tổn thương nhưng từ đó sẽ lớn lên thôi.

Không quên kèm theo P/S một câu: Sếp trả sách em chưa?

Chiều qua văn phòng, đưa giấy tờ cho sếp kí. Sếp bảo : Sách nè. Đọc cũng hay nhể.

Mình cười tủm tỉm. Tất nhiên òi, sách hay vì nó đồng điệu mà lỵ. Khứa khứa sách viết về những bà cô chưa chồng và cuộc sống AQ của người cô đơn.

Đợi tớ đọc xong rồi, sẽ cho bạn nào đó mượn nếu có nhu cầu .

Entry for September 24, 2008 Một ít trăn trở cho công việc


Nếu bạn để ý thấy ở góc tay phải phía dưới cùng của tờ báo Cucumber có 3 biểu tượng. Những biểu tượng đó có ý nghĩa là báo Cucumber có thể cuộn lại, làm gì đó, không biết; có thể gấp làm thuyền hoặc có thể vứt vào sọt rác.

Vậy mà báo đã tồn tại được 125 số, trở thành món lá cải không thể thiếu được đối với những đứa chăm viết bài cho báo, còn với người đọc thì có thực sự là món ăn tinh thần không thể thiếu được hay không, nên hôm nay thử hỏi mọi người xem thế nào?

Mỗi khi làm Cucumber cũng thấy vui mà cũng thấy trăn trở nhiều. Mỗi ngày đợi báo thật hồi hộp và mong chờ vì ở HN mà có thứ 2 thường thứ 5 Fsoft HCM mới nhận được. Cứ thứ hai hàng tuần tôi lại cuống đít lên vì bài vở. Có những người oder rồi nhưng vẫn chưa thấy gửi bài. Lại hì hục nhắn tin, gọi điện thoại. Rồi edit bài vở. Nhưng chuyện tưởng như đơn giản. Chỉ là ngồi đọc lại và sửa lỗi chính tả. Nhưng nào có phải thế đâu. Có những câu mà đọc mãi ngút ngàn vẫn chưa thấy hết.

Có lúc hết hạn gửi bài rồi, bạn mới gửi mail báo là không viết được. Lúc ấy lại phải cắm đầu lấy tư liệu để viết những bài nhàn nhạt, nội dung chán phèo. Thế mà vẫn phải viết vì nó mang thông tin nóng hổi, sự kiện. Làm dần rút kinh ngiệm. Mấy tin tức quan trọng thì tự mình đi lấy tin vậy.

Đến một dạo, chỉ thấy toàn bài mình viết. Mà đọc lại cũng chỉ thấy nhàn nhạt. Chẳng đưa được cho mọi người được thứ gì bổ ích cả. Số sau lại lao đầu vào tìm các cách thể hiện, đề tài mới. Lại tốn nhiều thời gian và các việc khác bị trì hoãn lại. Chị bảo: “Em không được bỏ nhiều công sức như thế, có đo được hiệu quả nó như thế nào đâu? Dành thời gian mà lo những việc khác nữa chứ?”.

Day dứt, muốn viết được những thứ gì đó tốt hơn, có ích hơn. Nhưng mà chả có nhiều thời gian. Vốn hiểu biết cũng chỉ có hạn. Nên chỉ nhìn nhận vấn đề được như thế. Nhiều lúc cũng rủa: “Có một mẩu thời gian mà cứ bị xâu xé mỗi nơi một ít. Rốt cuộc chả làm được việc gì nên hồn”.

Mỗi số báo ra lại háo hức chờ đợi. Không phải vì những bài mà mình được đăng. Mà chỉ để chờ đợi xem có những vấn đề gì mới được khai thac. Và cách thức khai thác như thế nào?

Hôm trước đi ngang lễ tân lầu 7, rồi vòng về ewin thấy báo Cucumber cả đống, xếp ở một xó. Thấy buồn bực trong người. Hóa ra báo làm ra cũng chả có mấy người đọc. Chị tạp vụ còn xin về để làm gì đấy. Mà mình không cho.

Bảo với xếp: nếu như thấy không hiệu quả như thế, thôi dẹp đi cho rồi. Làm làm gì cho tốn công sức, tốn tiền bạc của công ty. Em nghỉ việc đi làm những việc khác có ích hơn”. Chị lại quạt cho một trận. Nào là phải mở rộng cái view ra. Đừng chỉ nhìn thấy những điều trước mắt như vậy”.

Nhưng vẫn buồn. Vẫn nản một thời gian. Nói sao nhỉ? Giống như đứa con tinh thần của mình, đẻ ra rồi nhưng chả biết nó có giúp ích gì cho đời không? Buồn thật.

Thực sự hiện nay cũng chưa đủ lực để cải tiến Cucumber, cứ để nó sống tự nhiên như cái dây leo bền bỉ len lỏi đến từng bàn làm việc của nhân viên (Ý của anh Nguyễn Thành Nam viết về Cucumber) như những năm qua, nhưng vẫn muốn hỏi cảm giác của mọi người mỗi kỳ Cucumber ra, các bạn có sẽ hồi hộp đón chờ như những người làm báo chúng tôi.

Entry for September 23, 2008 Lửng lơ cá vàng


Thứ sáu, tâm trạng uể oải. Lại tới Tùng nghe ít nhạc. Lấy lại tí cảm hứng. Không như mọi lần, vẫn đi một mình. Lần này hú thêm vài người cùng công ty. Cảm giác cứ như đi uống ở một tiệm nào đó bình thường lắm không như Tùng. Uống hai chai và gào thét nói chuyện với nhau trong tiếng nhạc. Câu được câu mất. Mặt cứ đờ đẫn cười cười. Mặc cho có lúc cũng chả hiểu gì. Trông giống một lũ bệ rạc, ngớ ngẩn. Tâm trạng cũng không khá hơn là mấy. Chỉ được một buổi relax thế là ổn rồi.

Chủ nhật. Điện thoại hết pin, hết tiền. Cũng chả muốn call cho một ai. Nên cũng chả quan tâm. Nằm nhà đúng nghĩa. Tính ra cũng mất 16 tiếng là nằm ườn. Thứ hai vẫn thấy đau lưng. Cũng chả cảm thấy thoải mái hơn tí nào. Thèm hơi người.

Thứ hai. Đi làm với một tâm trạng cũng chẳng có gì mới mẻ. Chỉ vẫn là một ngày thường. Đi sớm và về rất muộn. Có hẹn với con Cua đi xem cái anh chàng ở công ty nó chơi bóng nước. Một trò chơi mới mẻ. Và có nhiều điều thú vị. Chỉ thấy tức cười là các bạn ý chỉ mặc mỗi cái quần xịp. Nhìn không quen mắt tí nào. Chờ bạn ý chơi cả buổi tối. Định đi ăn nói chuyện chơi. Ai dè chạy xe một lúc, bạn ấy biến đâu mất. Hóa ra là về nhà ăn cơm. Chưng hửng.

Thứ ba. Lại đi làm. Cảm giác thời gian qua nhanh. Buổi sáng rồi lại chiều. Các chương trình vẫn delay. Thực hiện chương trình này cũng gây cho mình nhiều khó khăn. Nhưng cũng học được rất nhiều thứ. Cách họ nhìn cuộc sống. Làm cho cuộc sống trở nên ngăn nắp và thú vị hơn.

Gặp mấy đứa ở công ty và cả mấy đứa bạn đều thấy có một bênh chung. Bệnh của sự cô đơn. Cảm thấy cuộc sống nhàn nhạt nhưng lại qua rất nhanh. Chẳng thể nắm bắt được. Cứ trôi tuột theo. Và tháng năm có lẽ vì thế mà cũng trôi đi. Chắc đó là bệnh thời đại.

Dù thế vẫn gặp rất nhiều người lạc quan, nhưng khác thế hệ với mình. Cũng khó truyền đạt những điều mà họ nghĩ. Vì thực sự cái tôi quá lớn. Chỉ muốn là chính mình. Băn khoăn giữa được là chính mình và sự ích kỷ, vô tâm. Học cách suy nghĩ và nhìn cuộc đời theo hướng khác với cách vẫn nghĩ. Nhưng vẫn khó khăn lắm.

Tăng cân. Không còn nhiều thời gian để phá sức và làm những chuyện điên rồ nữa. Nên tăng cân là chuyện thường. Một cuộc sống nhàn nhã và không trăn trở gì nhiều. Sao thế nhỉ. Đôi lúc cần rất nhiều sự kiên nhẫn. Nhưng quan trọng giới hạn của nó là ở đâu. Đến bao giờ thì nên chấm dứt sự kiên nhẫn đó. Để chuyển sang một hướng khác. Đó chính là khởi đầu của sự thay đổi.

Muốn một kỳ nghỉ dài hơi. Để suy nghĩ và quyết định xem mình nên như thế nào. Nhưng chung quy lại cũng chỉ là thay đổi về cách nhìn thôi. Tự khắc con người cũng thay đổi. Mỗi khi gặp ai đó vẫn rất dễ nhận ra những điểm trẻ con, những thiếu sót của người khác. Nhưng lúc nhìn lại mình vẫn mắc những lỗi ấy đấy thôi. Rút ra được một điều khá là quan trọng. Phải biết soi lại chính mình khi xét nét người khác. Nhưng điều thứ hai còn quan trọng hơn. Đó là đừng chỉ biết đổ lỗi cho chính bản thân mình.

Entry for September 18, 2008 Thời gian sao quá nhanh


Loanh quoanh rồi cũng đến thứ sáu. Lại một tuần nữa trôi qua. Cũng chả làm được gì nhiều. Mỗi mẩu thời gian cứ được bấu ra từng chút một. Gom lại chả được bao nhiêu.

Tuần này có duyên với sếp, thứ ba đi ăn với xếp Đạt, thứ tư lại đi ăn với anh Tuấn. Với anh Đạt thì khám phá ra được một người anh thật gần gũi. Với anh Tuấn vẫn là cảm giác muôn thưở. Rất bình dị và thoải mái.

Công việc vẫn chưa xuôi được. Mỗi ngày là mỗi ý tưởng mới. Nhưng vấn chỉ là ý tưởng chưa chuyển thành hiện thực được. Không phải do xa vời quá mà vì mình chưa muốn thực hiện.

Tự dưng thèm được để cho Rock nặng dộng ầm ầm vào đầu. Cho chả phải suy nghĩ gì cả. Những lúc ấy người ta gọi là gì nhỉ. Để cảm giác tự phiêu đi.

Bạn bè bận mình cũng bận. Cuộc sống cứ nhàn nhạt trôi qua.

Thích đến tháng 10. Vì có nhiều event mới. Nhiều sự kiện mới. Muốn được đi Cần Thơ chơi. Nhất định phải lên được một tour đi chơi cho đã.

Dạo này sao toàn nghĩ đến chơi không ấy nhỉ?

Entry for September 12, 2008 Hãy là chính mình

Cũng đã lâu lắm rồi, hình như gần một tháng, mình chưa đụng vào blog. Thấy nhớ, thấy thèm muốn viết thật nhiều nhưng đến lúc mở ra lại thấy nhàn nhạt. Nhờ thế nhiều lần cũng cảm thấy được những điều chưa bao giờ nghĩ đến. Thấy cuộc sống bớt vô vị.

Chị lại về Gia lai, cuối tuần lại một mình. Căn nhà rộng thênh thang nhưng vẫn cảm thấy thích. Ở một mình, lại được tha hồ vung vất đồ đạc khắp nơi. Ăn uống vô điều độ. Mở tivi bất kể lúc nào mình có mặt ở nhà. Càng ngày nhà càng nhiều thằn lằn. Chắc chúng nó thích chị em mình. Buổi sáng theo thói quen, mới 6 giờ ánh sáng đã rọi thẳng mặt. Lăn qua lăn lại cũng chả ngủ được nữa. mà cũng không biết làm gì. Lại nằm, ngồi và xem tivi. Quan trọng hơn cả đó là những điều mà mình thích. Chẳng phải như chị bảo: dậy sớm thì tranh thủ dọn dẹp nhà cửa đi. Mình không thích và cũng chẳng làm

Entry for August 30, 2008 Đơn giản nhưng nhiều ý nghĩa

Trước khi về nhà nghỉ dưỡng, dạo qua blog của bạn bè một tẹo. Đọc hết một lượt thấy vui vui. Vui vui vì bạn mình toàn những đứa viết hay. Học được nhiều câu chuyện thật ý nghĩa. Thấy tinh thần lạc quan tràn đầy cả blog. Mặc dù biết bạn vất vả cũng nhiều. Thấy bạn đi làm báo cũng khổ nhỉ. Tiền không được nhiều sao lạc quan thế?

Mình thì sao nhỉ, tiền cũng kiếm được khá. Nhưng tinh thần thì có vẻ không ổn lắm. Hay là lại được voi đòi tiên.

Có lúc muốn bỏ quách việc đi đâu đó hoặc về nhà ăn bám bố mẹ. Nhưng thấy kì lắm. Công việc thì chưa làm được gì nhiều. Lúc nào cũng lấy lí do gì đó để biện hộ cho mình. Tệ thế cơ chứ

Mà nghỉ xong thì làm gì cũng chả biết nữa, thôi thế là đành đi làm tiếp. Cũng sắp xếp tuần sau đi nghỉ về. Sẽ thực hiện theo một kế hoạch tốt hơn. Dành thời gian cho mình nhiều hơn. Chắc là sẽ học một cái gì đó. Rốt cuộc công việc cũng chỉ là công việc thôi. Chứ có phải người yêu của ta đâu.