Mình đang làm gì
Người đăng:
apple
on Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009
/
Đã gần 3 tháng theo nghề báo. Đến giờ mình vẫn tự hỏi mình đang làm gì. Mãi vẫn chưa tìm đuợc một lối ra cho bản thân. Vẫn cảm thấy nhàn nhạt, chán nản với cuộc sống của chính mình. Cứ mải miết đi hết chỗ này chỗ nọ nhưng rốt cuộc vẫn thấy lạnh lẽo. Thật sâu tận trong tâm hồn. Trống rỗng.
Lần đầu đến Đà Lạt
Người đăng:
apple
on Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009
Nhãn:
đà lạt
/
Lần đầu tiên được đến Đà Lạt, chả phải đi mần việc gì. Chỉ đi dạo chơi thế thôi. Ai ngờ trúng mùa mưa bão, gió giật từng cơn. Trời mưa lâm râm. Ngồi trong khách sạn, mà mái ngói cứ rơi từng viên lộp độp xuống sân. Ra tiền sảnh thì nghe chuyện một bạn giáo viên chở con đi học bị cây thông to đè chết người ngay dưới chỗ mình ở có vài chục bước chân. Đứa con 1 tuổi thoát chết nhưng không được may mắn như nhiều người bảo vì mất mẹ thì đời cũng chẳng có gì vui nữa. Gió thốc vào người, lạnh run. Lại đi vào phòng, search danh sách điện thoại chẳng mò ra nổi một người quen. Mất một ngày nhàn rỗi ngồi ngắm mây gió vần vũ. Buồn cười là lúc đi ra ngoài, có bạn bảo tiếng gió nghe như tiếng học bị chọc tiết.
Chiều trời tạnh tẽ hơn một chút, mượn chiếc xe của anh lễ tân khách sạn. Chạy một vòng ra ngoài. Đà lạt đang mùa mưa bão nhưng vẫn đẹp một cách nhẹ nhàng. Vào khu phố đi bộ. Lượn lờ vào một cái tiệm bánh mì kiểu tây, ăn một chiếc sanwich và uống một cốc cacao nóng. Ngắm nhìn thành phố qua những bức decan dán trên khung cửa kính. Có nhà thờ con gà, có hồ xuân hương, đẹp và lãng mạn. Ăn uống no say, làm một cuốc đi bộ dạo dạo vòng quanh. Trời lại đổ mưa lất phất. Đến tiệm bán áo len, cũng tí tởn vào mua một chiếc, màu xanh hy vọng.
2 giờ, anh lễ tân gọi điện đòi xe, chuyến du ngoạn đầu tiên kết thúc mà không chụp được tấm hình nào vì trời mưa và cũng không có ai chụp cho. Đúng là đi du lịch cũng có cái thú nhưng đi một mình thì buồn không thể tả được.
Chiều trời tạnh tẽ hơn một chút, mượn chiếc xe của anh lễ tân khách sạn. Chạy một vòng ra ngoài. Đà lạt đang mùa mưa bão nhưng vẫn đẹp một cách nhẹ nhàng. Vào khu phố đi bộ. Lượn lờ vào một cái tiệm bánh mì kiểu tây, ăn một chiếc sanwich và uống một cốc cacao nóng. Ngắm nhìn thành phố qua những bức decan dán trên khung cửa kính. Có nhà thờ con gà, có hồ xuân hương, đẹp và lãng mạn. Ăn uống no say, làm một cuốc đi bộ dạo dạo vòng quanh. Trời lại đổ mưa lất phất. Đến tiệm bán áo len, cũng tí tởn vào mua một chiếc, màu xanh hy vọng.
2 giờ, anh lễ tân gọi điện đòi xe, chuyến du ngoạn đầu tiên kết thúc mà không chụp được tấm hình nào vì trời mưa và cũng không có ai chụp cho. Đúng là đi du lịch cũng có cái thú nhưng đi một mình thì buồn không thể tả được.
Chọn lựa
Mình nhớ loáng thoáng có người nói cuộc sống là những sự lựa chọn. Có thể lựa chọn sai hoặc đã lựa chọn đúng. Nhưng rút cuộc ng ta cũng có được sự lựa chọn cho riêng mình và trả giá cho những lựa chọn đó. Mình đã bở lỡ cô hội quay trở lại fpt. Cũng chả phải suy nghĩ đắn đo gì nhiều. Một đêm cho những cân nhắc, đong đếm. Cảm giác mệt mỏi sau những chuyến đi vẫn còn đó, nhưng cái cảm giác cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua cũng làm mình chán ngán. Bền ca bảo là khi chọn lựa một cái gì đó thì cũng phải biết là năm năm tới nó sẽ phát triển ra sao hay mình sẽ tiến bộ như thế nào. Chứ ko thể theo ý thích nhất thời mà lựa chọn được.
Thôi nhé đã quyết tâm thì cố mà làm thôi. Mình vẫn còn mấy tháng nữa trong cái năm 2009 nhiều rủi ro và bất trắc này
Thôi nhé đã quyết tâm thì cố mà làm thôi. Mình vẫn còn mấy tháng nữa trong cái năm 2009 nhiều rủi ro và bất trắc này
Hai tháng bắc tiến
Cố gắng không đếm nhưng thời gian cứ trôi vùn vụt. Cố gắng trốn chạy cũng phải chấp nhận mình đã ở HN được hai tháng. Có người hỏi mình hai tháng đã thấy yêu HN chưa? Mình chưa yêu cũng chả thấy ghét chỉ là cần thiết phải thế thì phải thế mà thôi. Tình yêu đâu cứ phải kiểu say nắng, nhìn một phát là yêu. Mình không phải thuộc típ người có cảm xúc nhất thời như thế. Ở Sài gòn bao lâu, cảm nhận bao nhiêu thứ từ con người, không khí đến phong cảnh mới yêu được. Đâu có dễ dàng thế.
Nhiều lúc nghĩ cuộc sống nếu cứ ngày ngày trôi qua, không yêu nhiều ghét nhiều thì mọi thứ sẽ ra sao. Hằng ngày đều sẽ trôi đi chứ không phải là sống nữa. Nhưng rồi bắt buộc vẫn phải thích nghi đến thế mà thôi. Mấy khi thực hiện được những điều mà mình mong muốn cơ chứ.
Có nhiều lúc muốn bỏ cuộc rồi nhận ra mình chưa bắt đầu thì làm sao mà bỏ cuộc được chứ. Lại cố gắng. Nhưng lòng cứ chùng lên chùng xuống. Thấp thỏm không yên.
Quay đầu là bờ
Người đăng:
apple
on Thứ Hai, 24 tháng 8, 2009
Nhãn:
mydaily
/
Dạo này lười viết bờ nốc. Lười suy nghĩ, Lười vận động, lười ăn, đến cả cười cũng lười. Suy nghĩ cứ như đã đi vào bước đường cùng. Đặt chân vào là không rút ra đc. Cuối cùng thì tự bảo là đằng nào mà chẳng có đường ra, tiến hay lùi cũng là chuyển động mà. Lại trở lại chốn cũ, chỉ khác là thay đổi si nghĩ tập trung vào mục tiêu khác thì tất cả mọi chuyện sẽ ổn chăng!
Con gà đi lăng quăng trong vườn
Đời cơ bản là buồn. Chiều buồn buồn nhắn tin cho bạn Ù. Cũng chả muốn bạn nhắn lại vì thể nào bạn cũng bảo mình cố gắng lên thôi. Trong mấy tuần qua không biết bao nhiêu người bảo mình cố gắng lên. Lòng thì bảo quyết tâm nhưng hành động thì cứ lửng lơ, chả thấy cái gì cố gắng hết mình cả. Tự nhiên nổi hứng muốn đi coi phim hoặc làm gì đó tung tăng ngoài đường. Thế là lên xe đến đón thằng em đang học thêm, vi vô khắp hà nội. Ngồi lâu đến nỗi chai cả mông. Vì cũng muộn rồi nên hai đứa không kịp coi phim, chỉ đi lòng vòng hết con đường này sang đường khác. Em nó cũng buồn vì cố gắng nhiều, học hành thâu đêm suốt sáng để thi vào lớp chuyên. Ai ngờ cái bệnh cúm A/H1N1 đáng ghét làm trường nó đóng cửa ko thi luôn. Thế là nó rớt mất cơ hội vào lớp chuyên.
Trời mới mưa xong cũng chẳng mát mẻ hơn là bao, chỉ được cái đỡ khói bụi. Hai đứa ngẩn ngơ đi tìm cái hồ Hoàn kiếm. Mình chỉ đường thế nào thì lại chạy quá mất. Được đà chạy lên Hồ tây luôn. Đi qua lăng bác thấy người là người. Giời thì nóng và dân hà nội thì chẳng có chỗ chơi nên có mỗi chỗ này chật như nêm.
Hồ tây đẹp thật, đi dọc đường Thanh niên cũng lãng mạn thật, cơ man nào là bóng đèn, sáng rực. Cu Tèo thỉnh thoảng qua vài điểm lại giảng giải cho mình. Có vẻ em ý cũng đọc nhiều về hà nội. Lâu lâu ko biết đi với ai, đi với cu em cũng thú vị phết. Hai chị em nói chuyện tíu ta tíu tít khắp đường, mặc cho bụi mù mịt bay vào mồm.
Chạy mỏi mông, mình bảo muốn ăn nem nướng Hà nội.Thế là em ý dẫn vào con đường đối diện với trường Ams, kêu khản cổ được một dĩa nem chiên và hai ly trái cây dằm. Cảm giác thì ko ngon lắm. hai đứa ăn mà lo ngay ngáy sợ bị đau bụng. Ăn xong tất tả đi về. Hết buồn, hết chán. Lại chát chít và làm việc. Thế nên mới đặt cho cái bài này cái tít dớ dẩn như thế
Chạy mỏi mông, mình bảo muốn ăn nem nướng Hà nội.Thế là em ý dẫn vào con đường đối diện với trường Ams, kêu khản cổ được một dĩa nem chiên và hai ly trái cây dằm. Cảm giác thì ko ngon lắm. hai đứa ăn mà lo ngay ngáy sợ bị đau bụng. Ăn xong tất tả đi về. Hết buồn, hết chán. Lại chát chít và làm việc. Thế nên mới đặt cho cái bài này cái tít dớ dẩn như thế