Cố gắng không đếm nhưng thời gian cứ trôi vùn vụt. Cố gắng trốn chạy cũng phải chấp nhận mình đã ở HN được hai tháng. Có người hỏi mình hai tháng đã thấy yêu HN chưa? Mình chưa yêu cũng chả thấy ghét chỉ là cần thiết phải thế thì phải thế mà thôi. Tình yêu đâu cứ phải kiểu say nắng, nhìn một phát là yêu. Mình không phải thuộc típ người có cảm xúc nhất thời như thế. Ở Sài gòn bao lâu, cảm nhận bao nhiêu thứ từ con người, không khí đến phong cảnh mới yêu được. Đâu có dễ dàng thế.
Nhiều lúc nghĩ cuộc sống nếu cứ ngày ngày trôi qua, không yêu nhiều ghét nhiều thì mọi thứ sẽ ra sao. Hằng ngày đều sẽ trôi đi chứ không phải là sống nữa. Nhưng rồi bắt buộc vẫn phải thích nghi đến thế mà thôi. Mấy khi thực hiện được những điều mà mình mong muốn cơ chứ.
Có nhiều lúc muốn bỏ cuộc rồi nhận ra mình chưa bắt đầu thì làm sao mà bỏ cuộc được chứ. Lại cố gắng. Nhưng lòng cứ chùng lên chùng xuống. Thấp thỏm không yên.