Entry for October 14, 2008 Thêm tuổi


Dạo này tớ rất thích đọc thơ, mới đọc được một bài thơ của bà chị cùng trường, thấy cũng hạp tâm trạng với mình

Thêm tuổi

Lê Thùy Vân

Kẻ nào ác thế

Xô em vào cái tuổi 23

22 tạm được

23 thấy mình có vẻ già

thèm được

Thả ra bãi cỏ nô đùa với dế

thèm được

Không phải mình đúng hay sai nhỉ

Cười hoặc khóc trước một gã trai

Entry for October 14, 2008 Trà Vinh tập 2: Biết trái quách và dừa sáp là thế nào rùi nhé

Mới sáng sớm, chưa đến sáu giờ nhưng trời đã sáng bảnh. Thì ở quê mà lị. Nằm nướng mãi chưa muốn dây, đến gần 7 giờ mới lọ mọ dậy. Ngồi chơi với con Ki ki. Nó lười như con mèo ốm. Chỉ ăn rùi nằm phè thôi. Nhiệm vụ duy nhất chỉ là sủa vài phát khi có người vào cho các con khác sủa theo. Rùi nó lại lăn ra ngủ. Còn này sao giống mình thế cơ chứ. Tranh thủ đi xục xạo quanh nhà cậu, mợ. Chỉ thấy toàn là bưởi, mà bưởi chưa chín mới đau chứ. Bên hông có một cái ao. Còn hông bên kia là dòng sông. Hôm qua trời mưa nên đất khá ẩm ướt. Cứ dính nhẹp vào chân. Nhà cậu mợ cũng chả có lót xi măng như bên ngoài mà để trơ đất đen. Đi nhiều thành ra nó láng cóng. Đi chân trần cảm giác nó mát mát, mượt mượt. Chả cảm thấy dơ chút nào. Công trình vệ sinh công công mà người dân miền tây nào cũng biết. Đó là cầu cá. Chả kịp nghe thấy tiếng tỏm thì cá đã ăn mất rùi. Eo ôi cảm giác vẫn thấy kinh kinh. Rùi con cá ấy lại chạy vào bụng ai nhỉ? Hâyza ghê quá đi. Cầu cá thiên nhiên nên đi kèm phụ kiện cũng phải thiên nhiên luôn là lá chuối khô và lá mít. May con Linh có kinh nghiệm nên mang theo cả cuộn giấy vệ sinh. Chờ cả đoàn tắm rửa, vệ sinh xong cả bọn kéo nhau đi ăn sáng ở cách đó hai căn. Chỉ có một phi vụ tức cười là bà heo còi gọi món hủ tíu mì. Bưng ra thấy cọng hủ tiếu với cọng mì gói nằm lẫn lộn với nhau. Bả phải ăn cùng một lúc hai phần. Thế mà cũng ráng ăn hết trơn mới ghê chứ. Ăn xong mấy đứa xách dép đi bộ qua nhà dì Bảy cách đó hai hơn một cây. Hai bên đường toàn là một màu xanh của chuối, bưởi. Về Trà Vinh trúng ngay mùa gặt. Dân tình đem lúa ra phơi, nên con đường bê tông còn có chút éc. Mấy đứa đi giữa đường mà xe cứ lượn qua lượn lại. Đi có hơn cây số mà phải dừng hai lần. Một lần do hôm trước uống nhiều quá nên mình khát nước. Mà nhà cậu thì toàn uống nước trà trong cái ly nhỏ. Mà nhắc tới cái ly mới thấy buồn cười. Lần đầu tiên thấy có cái ly như vậy. Nó giống như cái bình đựng sa tế hay mua ỏ chợ rửa sạch vậy. Tớ nói không sai chút nào đâu nhé. Lần thứ hai dừng ở chợ, cho bà Heo còi vào mua đôi dép đi bộ. Bả đen thui, mặc một bộ đồ đen thui, lại còn mua thêm một đôi dép đen thui nữa chứ. Thiệt là hài quá đi. Mới có 8 giờ mà nắng xói đầu, lết tới lết lui mới đến được nhà dì Bảy. Dì này cũng cho tụi nó ở ké hồi mùa hè xanh. Đi thông thốc từ gian nhà này qua gian nhà khác mà chả thấy dì ấy đâu. Trong nhà cũng chả thấy ai. Đúng kiểu nhà đặc trưng của người miền Nam. Không có gian nhà nào là có cửa đóng với kín. Cứ liên tù tì nối thông thốc với nhau. Đi từ nhà này qua nhà khác mới thấy dì Bảy đang ngồi ở nhà chính. Hóa ra còn khúc trước nữa. Mèn đéc ơi, vừa thấy con Linh, dì Bảy đã lao tới. Linh hả mậy? Lâu rồi chả thấy tới chơi? Giờ nhìn gầy quá vậy con? Dì nói cũng đúng thôi, con Linh nó nói hồi nó xuống đó, nó mập ú ù. Ngồi chơi mà dì cứ lôi mấy chuyện tụi nó ở hồi mùa hè xanh hồi đó thế nào. Cứ như chuyện hồi đó mới diễn ra hôm qua vậy. Trước khi đi chơi, con Linh đã kịp dặn thằng Dũng với nhỏ em ở nhà đi chợ. Nên hông muốn ăn ở nhà của dì Bảy nữa. Nhưng đó mà dì cho về với cái bụng không. Sẵn bên nhà có quán nhậu, chú chạy qua vác được chảo cháo cá về. Mấy đứa lại xì xụp ngồi ăn cháo. Mặc dù mới ăn sáng no lè lưỡi. Cháo cá ngon thiệt. Dì thì cứ bảo: “Ăn nhiệt tình vô con”. Khè khè nhiệt tình lắm mình cũng chỉ dứt nổi thêm ba chén. Đặng mọi người nói về đặc sản của Trà Vinh. Đó là trái quách và dừa sáp. Dì Bảy nói ở Cầu Kè có bán. Nghe miêu tả mấy đứa cũng háo hức. Dì Bảy nói ở kế bên hà, nhanh lắm. Làm cho mấy đứa tưởng vài bước chân là tới. Ai dè con Linh với dì Bảy đi mút mùa vẫn chưa thấy tăm hơi đâu. Hóa ra kế bên của dì cũng mất hơn 15 cây. Mấy đứa lại chờ mốc mỏ ở nhà. Hết lết ra vườn ăn mận, rùi ngắm mấy con rắn bơi lội tung tăng. Đến vào cái cầu cá của nhà dì chụp hình. Mà cái cầu cá này cũng tức cười. Nó nằm ngay ngoài lộ, mà chỉ che được có nửa người, phần dưới còn phần trên thì trống hươ trống hoắc. Chắc vừa ngồi ấy vừa chào người quen được quá. Ở nhà cậu mợ mấy thằng bạn cũng chờ mốc mỏ, gọi điện giục tới giục lui. Thời gian trên thành phố thì nhoang nhoáng chứ sao thời gian ở quê thì lâu ơi là lâu. Hết nằm rùi ngồi. Mãi con Linh cũng về, nó xách được bốn trái dừa sáp và một bao trái quách. Mấy đứa tò mò lôi dừa ra bổ ăn. Mặc dù bụng no lặc lè òi. Hóa ra trái dừa sáp nó là loại dừa đặc ruột, nước ở trỏng sền sệt lại. Còn cùi vừa mềm vừa béo ngậy. Cho đường và đá vào ăn tuyệt cú mèo luôn. Kể thêm cho mọi người biết về trái dừa sáp. Nó cũng giống như trái nhãn tiêu vậy. Chỉ có mỗi đất ở Cầu Kè là trồng được loại dừa này. Mà cả chục cây mới được một trái dừa sáp nên nó đắt khét lẹt. 70k/ một trái. Đó là còn mua tại vựa á nha. Thiệt là một thú vui xa xỉ. Mấy đứa ở nhà và bà ngoại đang chờ cơm ỏ nhà. Nên cả đám lật đật xin về. Thế mà dì Bảy cũng bắt ở lại nhận cho được mấy cái đồ nhấc nồi dì may. Dì đổ cả đống ra cho mấy đứa lựa, rồi tự tay bỏ bao bóng, lại còn bấm gim lại nữa chớ. Thiệt là mắc cười quá đi. Dì bảo: Quà quê, chủ yếu tấm lòng là chính. Nhận xong mấy đứa mới yên ổn mà đi được. Về tới nhà, è è một mâm cơm thịnh soạn nữa đang chờ. Thế là phải cố gắng ăn thêm lần nữa. Ăn gì đâu mà kéo dài từ 8 giờ sáng tới 3 giờ chiều không ngừng nghỉ. Muốn đuối luôn. Chiều mấy đứa chưa biết làm gì, thì cậu có cái ghe. Mấy đứa nhào lên ghe đi dọc bờ sông vào nhà anh Bua. Tức cười cái là cứ đi một chặp lại gặp một khúc cây chắn làm cầu qua đường. Thế là phải bỏ xuồng, trèo qua cây cầu mới đi được. Có cái thì dở lên rùi chui qua. Đi khắp một lượt rồi, tới nhà anh Bua phải bỏ xuồng lại đi bộ lội ruộng. Trời thì càng lúc càng tối. Anh Bua bảo: “ Vào nhà anh chơi rùi ca mấy bản Karaoke rùi đi về”. Thế là mấy đứa đi cả 2km chỉ để vô ca mấy bản rùi đi về ngươc lại. Lúc đi vào thì trời còn sáng, lúc đi về thì trời tối mịt. Có thấy gì đâu. May nhà có bóng trăng, thế mà cũng bắt được mấy con ếch to. Về đến nhà cũng tối mem. Lúc này cả đám mới lôi đồ ra nấu. Thằng Tài ngồi mần thịt mấy con rắn. Mình cũng bon chen vào bóp cổ một con, treo qua cổ chọc ghẹo thiên hạ chơi. Cái rùi cũng nhào vào mần thịt lột da nó. Khè khè chả thấy sợ tí nào. Đến 9 giờ thì cả đám bắt đầu giết nhau. Thằng Cảnh kiếm được hẳn một can rượu ba lít. Cả đám ngồi chuốc nhau. Mình cũng không thoát được. Sau cái vụ hôm qua uống bia cũng dữ hén ( câu nói của anh Bua ). Thì mình trở thành đối tượng được quan tâm nhiều nhất. Mời đi mời lại cũng mấy vòng. Ăn nhiều mà không cho ra là vô lý. Đang nhậu giữa chừng, tớ phải xách đèn pin ra cầu cá. Há há vừa ngồi xuống đã thấy tiếng cá quẫy khí thế. Rớt miếng nào là tụi nó lụm miếng đó. Đúng là có đi thì mới biết được cảm giác thiên nhiên nó như thế nào. Vào lại nhậu tiếp. Thế mà vẫn trụ được tới phút cuối cùng. Hết mồi hết rượu, đã thế anh Bua còn đi mua thêm một chai nếp mới. Quất tiếp hết luôn. Đến lúc này thì rượu ngấm hẳn. Đứa nào cũng gần chết. Mình vào giường nằm thẳng cẳng. Mặc cho muỗi nó thịt. Con Linh cũng chết đứ đừ. Khè khè. 2 giờ đêm, Heo còi kêu dậy đi vìa. Lồm cồm bò dậy, đầu đau như búa bổ. Thế mà vơ cũng hông sót món đồ nào. Rồi cứ thế leo lên xe đi về. Lên xe ngủ như chết không biết có chuyện gì đang xảy ra. 5 giờ sáng đến thành phố, lết lên công ty làm việc với một cái đầu nặng chịch và cái tấm thân mỏi nhừ. Chuyến đi Trà Vinh kết thúc mà không có mất mát gì xảy ra. Biết được nhiều thứ, nhận được rất nhiều tình cảm và cuối cùng là biết mình nhậu cũng ghê thật. Khè khè

Entry for October 14, 2008 Tớ yêu miền Tây

Về Trà Vinh Tập 1 :

Điều làm bạn ấn tượng nhất khi về miền Tây là gì? Với tớ đó là con người. Lần trước đi Bến Tre về, điều tớ mong muốn nhất là lấy ngay một cậu trai miền Tây. Nhưng khổ cái chả có anh chàng nào đáp ứng cho mình cả. Lảm nhảm thế thôi. Chứ tớ cực kỳ yêu quý những con người ở dưới này. Cả chuyến đi tớ học được bao nhiêu tiếng địa phương và hiểu được một phần nào tính cách của những con người miền Nam chất phác, khoáng đạt.

Nhận lời đi Trà Vinh sau bao lần hẹn hò mà không thành. Con bạn cũng úp úp mở mở bảo chả có kế hoạch gì ráo trọi. Chỉ đi xuống quê, lội ruộng và nhậu nhẹt. Tớ thì cứ tưởng là xuống nhà bà con của bạn ý nên cũng cứ thế mà an tâm vác balo đi.

Từ Xì ghềnh xuống dưới đó cũng mất đến bốn tiếng đồng hồ. Ngồi trên xe như cái nùi giẻ nhưng lại thoáng mát vô cùng. Không bị mệt tí nào. Xuống tới nơi cũng đã 7 giờ tối. Xe đỗ ngay ngã ba chợ, bạn kiếm được đâu 2 đứa bạn đi xe máy ra rước về nhà. 7 con người mà chỉ có hai cái xe. Chưa kể có thêm mỗi đứa một cái balo. Thế mà tụi nó cũng xử lý cực nhanh. Một xe tống ba, một tống bốn. Cứ thế phóng ào ào trên đường. Đường thì chả sáng sủa gì.

Xe đỗ xịch trước một cái ngõ đen thui. Bên ngoài một vườn bưởi trái um xùm. Nhỏ nhỏ bên trong là một cái nhà cũng tối hù. Đứng kêu mãi mới có người ra mở cửa. Nhỏ bạn thì cứ kêu cậu, mợ khí thế làm tớ cũng tưởng đó là bà con của nó thật. Ai dè chỉ là cái nhà cho nó ở ké khi đi mùa hè xanh cách đây ba năm. Thế mà cậu mợ vừa thấy nó là nhận ra liền. Hóa ra nó cứ phăm phăm đi về mà không báo cho cậu mợ một tiếng. Đến nơi hai ông bà mới biết. Thế mà cũng chẳng có tí ngại ngùng nào nhé. Cậu mợ kêu mấy đứa vào nhà rùi hỏi cơm nước. Suýt tí nữa thì ra sau nhà bắt con gà làm luôn rùi. Tụi tớ phải ngăn mãi mới được đấy. Đấy là điều đầu tiên mà tớ thích ở mọi người ở miền Nam đấy. Rất chất phát và phóng khoáng. Không câu nệ kiểu cách nhiều như người Bắc.

Con Linh bảo ra chợ mua đồ gì đó về ăn cũng được. Thế rùi nó với thằng Dũng phóng xe máy đi mút mùa. Mà chợ thì có xa xôi gì cho cam. Cả bọn ngồi chờ mệt mỏi. Tám tỉnh chán với cậu với mợ. Đến con Ki cũng không cho nó ngủ. Trên bàn uống nước có một cái tấm gương, ở dưới nhét rất nhiều hình. Hình lớn, nhỏ. Có cả hình của ca sĩ Đan Trường nữa nhé. Tớ rất thích cái bàn này. Lúc trước nhà tớ cũng có một cái thế. Nhưng sau chả ai còn dùng lại nữa. Với cái bàn này, bạn có thể biết chủ nhà có những ai, hồi bé ra sao, hồi lớn như thế nào. Tớ hỏi cô bé con cậu làm cái gì. Cậu bảo: “Nó tốt nghiệp bưu chính viễn thông chưa có việc làm, rùi ở trên thành phố làm mướn rồi”. Trời đất, thế mà cậu bảo thấy nghiệp, con cũng đi làm mướn thấy bà luôn nè.

Sau hơn một tiếng chờ đợi mòi mòn, con Linh xuất hiện với ba cái bọc và một két bia. Toàn là đặc sản không, hèn gì chờ mốc cả mở. Cháo chim cu, rắn xào lăn và lẩu ếch. Cứ thế gần mười đứa dọn luôn trên cái hè trước sân. Vừa ăn, vừa uống khí thế. Mà các bạn của con Linh toàn thứ dữ, nốc bia như nốc nước lã. Một két còn chưa xi nhê gì. Phải đi kêu thêm két thứ hai. Cả đám ngồi chén hết sạch sành sanh. Uống vào tê tê. Rùi chui lên giường ngủ. Bỏ cả đống chén cho mợ rửa. Đúng là một lũ hư mà.

Giờ mới tới cái phần hấp dẫn nè. Kinh nghiệm uống rượu bia đã học được qua hai ngày nhậu nhẹt. Ban đầu, chủ nhà sẽ mời mình một ly. Mình phải uống vì tình vì nghĩa và vì sợ người ta giận. Sau đó người ta mời mình thì mình phải mời lại người ta, hok thì mình mắc nợ vào người. Mà chưa trả xong nợ thì không được về. Cứ quay vòng tròn như vậy, hết người này mời người kia. Cuối cùng trả nợ xong thì mình cũng xỉn quắc cần câu.

Có một anh bạn của bạn Linh. Tên anh ý là Bua. Hỏi nhà ảnh ở đâu. Ảnh bảo gần lắm. Đi theo đường chim bay thì 2 cây. Còn đi theo đường xe máy thì cũng 6,7 cây. Hic thía mà ai cũng kêu gần.

Kết thúc ngày vất vả đầu tiên trong tình trạng nửa say nửa tỉnh và ngủ rất ngon giấc. Ngày chủ nhật thì còn nhiều pha hấp dẫn hơn nhiều. Chờ tập hai nhé. Giờ gõ mỏi tay quá rồi.

Entry for October 10, 2008 Khi người ta đi nghe nhạc ROCK


Hôm qua ngày cũng hông lấy gì làm đẹp chời lắm. Mình đi nghe nhạc Show Rock nặng với anh ThanhDV & QuỳnhPTV. Tiếc hùi hụi là không được đi chung với anh Bob. Cứ nghe anh ý kể về Rock là mê tít. Mà thực ra mình cũng chả hiểu gì nhiều về rock. Chỉ là lúc nào bức bối lắm tự nhiên lại tìm đến rock. Thế mới lạ. Mà rock thì toàn thích đi nghe một mình cơ. Có lẽ những lúc ấy con người được trở lại với tự nhiên nhất.

ấy. Toàn một màu đen. Mặt ai cũng ngầu ngầu. Chen chúc đổi vé lấy được một lon Ken. Cầm như giữ cục vàng, vì không có thì bảo vệ nó đek cho vào. Vào đến nơi, thì tim như muốn vỡ ra ngoài lồng ngực. Vừa đi vừa lắc khí thế.

Bên ngoài hành lang, một đám những đứa lóc nhóc mặc toàn đồ đen. Có đứa đeo khẩu trang. Cứ bu lấy nhau rồi nhảy như điên dại. Một vài thằng bên ngoài rìa nhìn với con mắt hiếu kì, vài thằng nhìn với con mắt lờ đờ. Chả hiểu chúng nó nghĩ gì.

Còn mình thì chả có vấn đề giề. Lâu lâu mới có dịp điên thì tội gì không điên hết mình. Kệ mọi người muốn nghĩ gì thì nghĩ. Bên ngoài XH của anh như thế nào, ai quan tâm. Cứ hết mình đi. Thế thôi

Đứng chán, rồi lắc chán, cũng mỏi cả xương cốt. Đành kiếm một cái bàn rồi rũ ra, đầu gục gặc cứ như thằng phê thuốc. Chẳng qua mình mỏi cổ quá. Cứ phải ngóng lên ngóng xuống, bảo sao không mỏi cho cam.

Mà mình nghe nhạc bên dưới cũng chả hiểu giề nhưng được cái nhạc bốc, tâm hồn cũng bốc. Thích nhất là cái anh tóc vàng, lắc theo điệu cối xay gió, tạo hình miễn chê. Cứ thế uống hết lon ken. Mấy anh người Nhật chả nói được tiếng Anh, nghe đi nghe lại chỉ có ba câu: Thank you, Are you ready? Còn câu giề nữa chả nhớ.

Đến 9 giờ 30, anh Thanh đói bùng, Quỳnh thì không thấm được không khí. Cả hai muốn về. Ừ thì về. Cũng thỏa cơn điên òi, chả muốn giề nữa. Ra chỗ công viên, gửi xe, thấy bà già ngồi dựa cột đèn xanh đèn đỏ, tay cẩm ba bó hoa cúc dùng để cúng. Bà ấy vừa cầm vừa ngủ gục bên cột. Thấy tội kinh khủng. Bỏ ra 130k chỉ để nghe hai tiếng Rock thì 20k mua bó hoa cũng chả thấm vào đâu. Tặc lưỡi mua luôn cho bà ấy. Nhưng khổ cái hoa cúng thì chả biết làm gì. Đành ôm về, cũng chả dám bỏ nghĩ sợ cái công bà cụ ấy nâng niu tối giờ.

Ba đứa điên tập hai, chả ai bỏ về lưng chừng vậy. Từ quận 1 phóng xuống Thanh Đa ăn cháo, gỏi vịt. Mặc dù ăn tối rồi mà mình vẫn đánh chén khí thế. Tám tỉnh chán chê đến 11h45 vẫn chưa chịu về. Anh Thanh còn đòi xem biệt thự nhà mình. Ừ thì đi. Thế là lại tung tăng tung tười về nhà mình. Em không nói phét nhé. Về nhà em chỉ nghe côn trùng kêu không cũng đủ mệt òi. Chưa kể cực kì an ninh. Vì nó nằm trong chung cư bộ an ninh. Một ngày rảnh rỗi mình sẽ show hình nhà mình cho các bạn nghía tẹo.

Mai lại đi Trà Vinh. Tháng lương này chưa tới mười lăm ngày đã bay theo gió. Thôi kệ cứ ăn chơi đã rùi tính tiếp.

Entry for October 08, 2008 Hoa hồng vàng


Lại một ngày mưa, mình và Hạnh Lê lại rủ nhau đi ăn uống, bát phố. Hai đứa quằn qua quằn lại chỗ cầu Thị Nghè. Mặc dù chỗ ấy tắc đường kinh khủng. Mình mua cho mỗi đứa một bông hồng. Cũng lâu lắm rồi chả mua hoa về cắm. Bông hoa của mình hai ngày nay vẫn tươi xinh như lúc mới mua.

Những con người dễ vỡ làm cho xã hội dễ vỡ


Cuộc sống công nghiệp hiện đại làm thay đổi những giá trị và định nghĩa xưa cũ về vật chất và tinh thần. Giờ đây, thay vì một vài giá trị và định nghĩa nhất định, con người, với những bộ óc vốn phức tạp của mình, sáng tạo ra tá những giá trị và định nghĩa bổ trợ để nắm bắt cuộc sống mới của mình.

Ví dụ: Thời buổi bây giờ, về mặt vật chất thì không chỉ có người giàu, người nghèo, người trung lưu, mà còn có thêm người đua đòi, người đang phất, người sành điệu… Về mặt giới tính thì không chỉ có đàn ông, đàn bà, mà còn có gay, lesbian (và không kể xiết cái đống bi-sexual, transsexual, metro-sexual…) Về mặt quan hệ đôi lứa thì không chỉ có tình bạn và tình yêu, mà còn có friends with benefit, one-nite stand, yêu thử, sống thử…

Cuộc sống ngày càng phức tạp. Và những con người hiện đại quay cuồng trong cái cuộc sống phức tạp đó để tìm kiếm những định nghĩa cho mình, định nghĩa chính mình, về giá trị vật chất, về giới tính, trong những mối quan hệ…

Xã hội công nghiệp khiến cuộc chiến cơm áo ngày càng khốc liệt. Con người dành phần lớn thời gian cuộc đời vào học hành và lao động để định nghĩa hình ảnh vật chất của mình. Và đương nhiên, theo đúng bản năng tự nhiên, con người khao khát một định nghĩa có giá trị. Cuộc chiến càng khốc liệt, tham vọng của con người càng lớn lao. Cảm xúc, vì thế, không có thời gian để được chăm chút, nên cứ thản nhiên vỡ mỗi lần con người vấp ngã, thua cuộc. Chưa hết, mải miết theo đuổi cuộc chiến vật chất vô tận luôn vận động với tốc độ chóng mặt, con người bỗng, một cách vô thức, buông mình vào tầm ngắm của những tấn công tự nhiên vô hình. Và vì thế dễ vỡ về mặt thể xác.

Thiếu thốn thời gian để chăm sóc tinh thần, con người vô tình chấp nhận đốt mình trong những cơn vui ngắn ngủi. Những cuộc chơi thâu đêm, những trò giải trí vô bổ, và những mối quan hệ chớp nhoáng. Cuộc sống hiện đại đang khủng hoảng thiếu những mối tình kinh điển, và cổ điển. Tặc lưỡi, mấy giờ rồi mà kinh điển với chả cổ điển. Cô đơn thì đi chơi, buông mình thể hiện, gặp được ai bắt sóng thì nhấp nhô, thích nhau thì tiếp tục quan hệ. Để rồi đôi khi lại tự rạn nứt vì những khao khát một sự ổn định. Nhưng rồi vẫn cứ phải thản nhiên chấp nhận, vì chẳng có thời gian và công sức đâu mà đầu tư tìm kiếm một sự ổn định. Và thế là cứ thỉnh thoảng lại vỡ.

Ai không chấp nhận cuộc sống đó thì, đương nhiên, tối tối trở về lại âm thầm vỡ một mình vì những khao khát và vì mất định hướng. Dẫu ngày ngày họ đang gồng mình lên chịu đựng những rạn nứt thảm thương vì những khao khát bản năng mà không tìm được lối thoát

From Vechai’s Blog

Entry for October 06, 2008 Mệt mỏi


Sáng nay ngủ dậy muộn, nhìn vào gương thấy một khuôn mặt không giống như bình thường. Bơ phờ và mệt mỏi. Mắt vẫn quầng thâm. Nở nụ cười gượng gạo. Chợt thấy mình già.

23. Nhìn còn số cũng biết là còn ít lắm. Thế mà vẫn thấy mình già đi theo từng ngày. Thế mới lạ chứ. Mỗi ngày đi làm, rùi về nhà lăn ra ngủ. Mơ những giấc mơ chếnh choáng. Sáng dậy lưng đau nhừ. Mắt lại sưng bụp lên. Cuộc sống thế còn gì thú vị nữa nhỉ.

Cứ mong mãi đến tết. Cũng chả hiểu đến tết làm gì. Chỉ muốn nghỉ để về nhà. Nói chuyện với mẹ. Chơi với em. Chỉ đơn giản thế thôi. Cuộc sống chi cho phức tạp nào.

Tuần nào mình cũng cố gắng lên công viên một lần. Cảm giác như hai bên làn đường, xe đang chạy và nơi mình đang ngồi thì chỉ đứng yên. Thời gian như ngưng đọng lại. Và chẳng cảm thấy mình đang già đi.

Cuối tuần team building của nhóm. Chỉ vì nghĩa vụ thì phải đi. Thực sự cũng cảm thấy oải lắm rồi. Đúng là bây giờ mới biết mình nhiều lúc cũng phải làm nhiều việc mà mình chẳng thích chút nào. Đi về cảm thấy mệt mỏi hơn. Nhiều lúc muốn la lớn. Là mệt lắm rồi đó nhé. Nhưng lại kìm lại và nhẫn nại vượt qua. Sức chịu đựng của con người thật vô hạn nhỉ.