Entry for March 19, 2009 Ngày qua ngày


Trời nhá nhem tối, ruột rỗng mà nếu có thì cũng chỉ toàn bánh mì. Sáng bánh mì ngọt, trưa sanwich nướng. Cái quạt cà tàng quay được nửa vòng, cọ vào mép kêu rọt rẹt cứ như ông cụ già sắp đến thời xuống lỗ rùi. Phòng trống và ngột ngạt. May sao cũng chả có ruồi muỗi gì. Chả bù cho cái hầm lạnh ở et1, lúc nào cũng lạnh căm, phải mặc đồ như mùa đông trong khi ngoài trời những ba mươi mấy độ.

Người lại mệt rã ra. Mặc dù chả làm đek gì. Cứ nản nản. Ngán ngán. Mò mẫm mấy cái file trong hệ thống phát hiện ra nhiều thứ hay ho. Hóa ra mình nghèo nàn và cam chịu hơn với sức tưởng tượng của mình. Thế mà từ trước giờ cứ tưởng bở. Đúng là con bò đội nón và đeo nơ hồng.

Những người xung quanh nhìn hoài cũng thấy ngán. Chẳng ai thay đổi tý nào. Ngày nào cũng đặt đít vào một chỗ và căm đầu vào làm việc. 7 giờ lại xách túi đi về. Thế nên đó là lý do mình hay ra ngoài khu nhà. Cảm thấy đỡ ngột ngạt và cũng ko phải cắm đầu một chỗ.

2 giờ xuống Monaco làm ly cà phê. Thấy dân tình fsoft xếp hàng trước cây rút tiền của Vietcombannk. Đoán là có lương. Rút tiền mà cứ lấm la lấm lét như ăn trộm ấy. Buồn cười. Ngồi nửa tiếng ngắm cái đoàn người ấy đã thấy giải được bao nhiêu xì chét.

Mấy em phục vụ xinh mỗi tội nói tiếng Anh đểu quá. Công việc cũng khá là vui vẻ. Mình lại nảy ra ý muốn làm phục vụ. Lại sắp hêt tuần. Chuẩn bị học hành thôi. Và chuẩn bị cho tương lai về sau. Hôm nay lại choảng nhau một trận ra trò với Minh. Làm việc mà hai đứa chả thấy hứng thú, cứ cà ẻn cà ẻn rùi lẫn lộn cả. Mình cũng chán mà bạn ý cũng ngán. Túm lại là đuổi cổ hai đứa đi là vừa.

Đăng nhận xét