Entry for March 04, 2009 Bò đội nón và đeo nơ hồng


Dạo này mình ăn nhiều và ngủ nhiều. Sắp thành heo rùi. Cứ lơ ngơ như bò đội nón và đeo nơ hồng vậy. Tất cả là vì cái sự nghèo. Hem có xiền thì đi chơi kiểu gì.

Đếm ngón tay tới lui, hôm nay chát với hạnh tồ, hai con cứ ngồi ngẫm nghĩ xem đã bao lâu rùi chưa đi chơi. Bởi cái tật ngày nào đi làm về cũng đú đởn, hẹn hò tới khuya nên bây giờ về sớm thì đương nhiên là hụt hẫng rùi. Thèm đi chơi quá.

Từ cái bữa đi chơi miền Tây về đen thui như cột nhà cháy. Gặp sếp Quỳnh bẩu viết bài chưa em? Chả muốn viết cái gì. Dạo này chả muốn viết lách gì. Đi làm vẫn thấy vui chứ chả chán như ngày xưa nữa. Chắc mình tự bằng lòng với mình nhiều. Mà cái sự tự bằng lòng này cũng nguy hiểm ghê. Làm cho mình chả có mấy ham muốn. ke ke. Như má nhị anh bảo là chúng mày phải ham muốn nhiều vào. Ai bẩu công việc thì nhàn nhã, đi làm chả có áp lực đek gì. Bẩu sao không sướng cho được. Còn muốn gì nữa nào. Cũng đek muốn tăng lương. Tăng lương phải làm nhiều. Mệt vãi ra. Tạm thế thôi đã.

Ngày nào cũng chuyện phiếm với Trinh chù. Hai con ngày càng điên. Ăn với chả nói chả ăn nhập gì, thế mà cứ cười như điên. Đúng là bạn mình hạp ý có khác. Nói ít hiểu nhiều.

Cứ đi làm đều thế nên cũng chả quan tâm gì tới thế giới bên ngoài. Giờ mà tụ họp với các bạn thế nào cũng bị đụi cho mà xem. Cái LCD xịn nhà tớ vẫn chưa bắt được cáp. Báo hại ngày nào cũn phải luyện phim. Xem mê mẩn tới lúc đi ngủ. Chả học hành được cái gì cả.

Dạo này các bạn đua nhau cưới. Chắc sợ kinh tế nó xuống, sống một mình không sống nổi. Còn mình thì sống không nổi nếu các bạn cứ đám cưới nhiều như thế này.

Đăng nhận xét