Hôm nay tôi vẫn còn rất nhiều việc chưa hoàn thành. Và giờ đã 6 giờ 15. Nhưng tôi chẳng muốn hoàn thành bất cứ một cái gì. Đã tự hứa với mình là tôi sẽ bắt đầu công việc thật sớm và kết thúc nó mau lẹ. Nhưng lúc nào tôi cũng là tôi. Trong khi cả phòng cứ hì hục với công việc thì tôi ngồi chơi, đọc báo hoặc tìm các tư liệu chả ăn nhập nhiều lắm với công việc của mình. Tôi ngồi chơi và lãnh lương thật. Chưa thấy ai ghen tỵ với mình một cách thẳng thắn, chỉ nghe những lời xì xầm qua người này người kia mới tai tôi. Cũng chẳng ảnh hưởng nhiều gì lắm vì tôi có quan tâm đâu. Đến lúc trễ deadline tôi bắt đầu làm cuống cuồng và đưa ra được những kết quả nhàng nhàng và những câu xin lỗi vô duyên. Tôi chán nản về bản thân mình và mặc kệ.
Tôi và một anh nữa làm chung một bài báo. Khi anh gửi bản thảo của anh cho tôi để ráp vào bài của mình thì tôi nhận ra mình thật là kém cỏi. Cái bản thảo của tôi chỉ nhằng nhịt những câu trả lời chắp vá, không đâu vào đâu. Và tôi cứ thế thượng lên cái bản thảo của anh ghép nó lại thành một bài hoàn chỉnh. Đến nước này tôi bắt đầu cảm thấy không chịu nổi chính mình nữa. Tôi đã trở thành một con bệnh. Một con bệnh không còn thuốc chữa nữa. Đã hai tháng nay tôi không muốn viết một bài báo nào. Mặc dù tôi có rất nhiều ý tưởng. Và tôi cũng ngán không muốn viết nên những bài báo rỗng tuêch và nhạt thết. Cứ mãi thế trượt dài theo những buổi làm việc vô vị.
Tôi không làm nhưng tôi ôm rất nhiều việc. Việc nào tôi cũng hứa sẽ xem xét, sẽ làm. Tôi hào hứng đề ra các ý tưởng và đến lúc thực hiện tôi chả buồn muốn nhúng tay vào. Và thực sự nếu tôi không làm thì cái ý tưởng đó cũng chết luôn. Vì đó là của tôi đề ra cơ mà, tôi không làm thì ai làm. Tôi bỗng nghĩ đến mình là một con điên hay tưởng tượng và bày vẽ ra những chuyện không đâu.
Tôi vẫn biết mình còn ngồi ở cái vị trí này còn làm cái công việc này tôi sẽ ảnh hưởng đến bao nhiêu người và đến công việc nữa. Tôi đã suy nghĩ nhiều và ra quyết định là nộp đơn nghỉ việc. Mặc cho cơn khủng hoảng đang vẫn vũ kéo mây đen ngoài kia. Lúc đấy tôi chỉ nghĩ mình sẽ ko chết được. Cùng lắm sẽ đi ăn bám gia đình mà thôi. Đến phút quyết định đi gặp sếp thì tôi lại xiêu lòng. Vì sếp coi tôi như em và thực tâm muốn tôi tốt hơn. Với một đứa mất phương hướng như tôi thì đây là cái cọc để néo lại. Và tôi tiếp tục cái vị trí này và tiếp tục công việc mà tôi vẫn cảm thấy là mình vô vị. Tôi cũng muốn xin lỗi những người vì tôi mà liên lụy, những người đã trông chờ vào tôi quá nhiều vì tôi đã không đáp ứng kì vọng của họ.
Tôi vẫn chưa xác định được bao giờ tôi sẽ nghỉ vì bệnh của tôi bắt đầu thành cơn bệnh thâm niên. Giờ vẫn chưa có thuốc nào công hiệu cả. Đến một lúc nào đó tôi không còn trăn trở nào nữa thì tôi mong sếp hãy đuổi ngay tôi đi vì lúc đó đừng trông đợi tôi sẽ nghỉ việc. Và thực sự tôi sẽ không đòi lên lương đâu. Vì thực ra tôi tự biết mình sẽ chẳng làm gì để xứng đáng được lên lương cả. Vậy thôi.
