Chỉ còn non một tuần nữa là kết thúc thời kì sinh viên. Không đẹp như vẫn mơ mộng nhưng cũng có nhiều điều để nhớ. Cuối cùng ta cũng đã cất bước lên con đường không bằng phẳng nữa. Nhận ra mình đã 23 tuổi. Chưa nhiều nhưng cũng thấy mình già. Càng sống càng nhận ra mình chỉ là đứa trẻ nít đang chập chững học những điều đầu tiên từ cuộc sống. Cảm nhận ngày càng rõ ràng tình cảm gia đình. Một thứ tình cảm thiếng liêng.
Càng ngày càng nhận ra những mối quan hệ của mình đang đứt dần. Cuộc sống thật là phức tạp, ta càng bước về phía trước lại nhận ra chẳng có nhiều điều màu hồng, mà chỉ thấy những thử thách. Nhưng khi vượt qua nó ta lại thấy một niềm vui khôn tả. Giấc mơ bao giờ cũng màu hồng và hiện thực chỉ là một màu nhàn nhạt nhưng nếu ta chấp nhận nó thì nó sẽ dần làm màu hồng.
Cô đơn. Đi tìm loanh quoanh những người bạn và quan trọng hơn là một người để cùng ta chưa sẻ những điều kì diệu của cuộc sống. Lời hứa trẻ con " Sau này lớn lên con không lấy chồng đâu" sẽ mãi không thành hiện thực. Bỗng nhận ra ta cần người ấy biết bao.
Lăng kính. Càng tiến lên cao bỗng nhìn thấy những gam màu khác của cuộc sống. Mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Tất cả đều trong trẻo nếu người nhìn có con mắt trong veo. hãy đừng nhìn xuống mà chỉ nhìn lên thôi. Đời sẽ đẹp biết bao.
Khát vọng. Muốn chinh phục những đỉnh cao. Để rồi một lúc trượt chân nhưng hãy đứng lên cuộc đời vẫn còn dài.
Một phút nhìn lại. Đi qua nhiều chằng đường, dẫm chân lên cỏ khô, lên sỏi ướt hãy chậm chân dừng lại nghe tiếng lá khô khẽ reo dưới chân, sự mát rượi của sỏi ướt. Sau đó hãy bước tiếp đến nơi chân trời có màu xanh của nước biển, màu đỏ của khát vọng và màu tím của thanh bình.
hãy là chính mình. Ta không thể lẫn lộn với người khác. Có thể ta chẳng là ai nhưng mọi người vẫn nhớ đến ta là ta.