Dự định viết một bài về mẹ nhân ngày 21/6 nhưng lu bu mãi vẫn chẳng viết được. Hôm nay mới có thời gian rảnh thì vẫn chưa biết viết thế nào. Mới gặp mẹ tuần trước. Mẹ trong mình vẫn thế. Lúc nào cũng sống ngẫu hứng, và truyền cảm hứng cho người khác. Người ta vẫn bảo trong gia đình sẽ có một người sẽ là cây cổ thụ để cho bóng mát cho những người xung quanh. Mẹ chính là người ấy. Chỉ là một chuyến đi về giỗ ngoại mà mẹ đi luôn cả Đà Nẵng, và ngẫu hứng ra thăm con ở Sài Gòn. Nhà mình chẳng bao giờ có tiền để dư cả vì mọi người đều luôn luôn nghĩ " cuộc đời là những chuyến đi". Thế nên một năm cũng đi từ nam ra bắc đến ba bốn lần. Tiền kiếm được đều đổ vào tiền đi lại rồi.
Nhiều lúc mình cũng thắc mắc mẹ mình sao không như các bà mẹ khác. Chăm lo cho con đến từng ly từng chút, mẹ mình thì con có đi làm trong lúc đi học cũng chả đả động tý nào. Chỉ bảo " cố mà làm con ạ, hoặc đại thể những lúc mình chán quá thì cũng chỉ thêm câu nữa là " Mẹ tin con làm được". Nhưng thật sự đó là tất cả mình cần, tính độc lập và sự tự tin vào bản thân. Nhiều lúc cũng thấy chưa đáp ứng được sự kì vọng của mẹ, làm một nhà báo. Nhưng mẹ chưa bao giờ tỏ ra thất vọng về mình cả. Tự nhiên sau một thời gian đi làm mới nhận thấy mình giống mẹ thật. Nhiều lúc thật thà đến ngớ ngẩn, sống hơi lý tưởng quá.
ui, hết trơn roài, hok biết viết gì nữa. Chúc mừng mẹ nhân ngày nhà báo mẹ nhé. Mẹ vẫn luôn là người con ngưỡng mộ nhất.
@mọi người: Chúc mọi người đều có thể thành những nhà báo hoặc chí ít cũng là nhà gì đấy nhé.