Entry for June 06, 2008 Chênh vênh

Có những lúc lòng mình chợt chùng xuống. Sáng nay mở mắt ra đã thấy thế. Cầm ổ bánh mì nhai trệu trạo. Ruột quặn lên, mặt căng ra mà mình cũng không hiểu tại sao. Chẳng có gì xảy ra, mọi chuyện vẫn đi đúng quỹ đạo của nó. Nhưng lòng mình vẫn cảm thấy chênh vênh. Có cố khảo lấp đi vẫn không được. Cuộc sống vẫn thế. Sài gòn vẫn thế. Chợt nắng, chợt mưa. Vẫn những con đường đầy người và xe, bụi bặm. Ngày nào cũng đối mặt với kẹt xe khi chạy từ đầu này tới đầu kia của thành phố. Cảm giác mệt mỏi. Quẹo ngã tư đèn đỏ thấy một người mặt mũi và tay chân bị biến dạng do phỏng, không ra hình một con người cứ đứng một chỗ xoay 360 với chiếc nón rách trên tay. Nhìn ông ấy cứ như một người máy với những cử động cứng nhắc. Những chiếc xe cứ phóng vút qua, hết xanh rồi lại đỏ. Hết lớp xe này đến lớp xe khác. Ông ấy vẫn không nhận được một đồng nào. Tự nhiên trong đầu lại váng vóc ý nghĩ “Mình là ông ấy, thì mình sẽ tự vẫn để chết đi cho rồi. Cuộc sống không ra con người thế thì sống làm gì”. Miên man một lúc lại nghĩ ra “Có thể ông ấy còn phải nuôi ai đấy? Khi người ta vẫn còn mục đích để làm thì người ta vẫn nên sống cho dù ở vào hoàn cảnh tồi tệ nhất”.
Đến lớp học ngồi thảo luận mà chẳng nghe chữ nào vào đầu. Mặt cứ sưng lên. Tồi tệ. “Thế mục đích của mình là gì nhỉ?”Ý nghĩ chợt thoáng qua là mình nên chấm dứt cái lớp này cho rồi. Vừa mất thời gian vừa làm cho mình hoang mang, suy nghĩ mệt người”. Chắc cố lắm cũng chỉ đến cuối tháng này.
Bất chợt nhận ra mình đang mất phương hướng. Không đủ đam mê như Cua, không đủ quyết tâm để bù vào sự thiếu hụt đam mê. Cuối cùng mình chỉ là mình đang đi trên một con đường chênh vênh
Ôi chỉ còn một tháng cho những sự lựa chọn sáng suốt.

Đăng nhận xét