Đi là chết một ít, nhưng ở lại là tan thành trăm mảnh

Hôm qua đi làm về, tự dưng lại có ý nghĩ là mình có thể viết sách về cuộc sống của mình. Ngồi kì cọc lôi từng mớ kí ức ra, lắp ghép chúng lại với nhau. Từ cái thời mình còn bé tí đến những chuyện trong cuộc sống hằng ngày. Có rất nhiều chủ đề nhưng vẫn cần rất nhiều kiến thức và tư liệu. Nhìn đi nhìn lại thì mình có một lỗ hổng rất lớn về kiến thức. Mỗi cuốn sách cần có một bề sâu kiến thức hoặc ít nhất phải có những trải nghiệm. Mình thì chưa có có cả hai. Nhưng mình đã có ý tưởng. Chưa biết khi nào thì bắt tay thực hiện em nó nhưng cứ suy nghĩ tiếp đi vậy. Cũng là một hướng hay ho.

Cũng trong ngày hôm qua, bạn được một chị bạn mời cơm trưa. Mà thực ra bản chất của cuộc nói chuyện này giống với một kiểu phỏng vấn exit ấy. Đại loại là tại sao em không thích làm việc nữa? Theo em thì cái vị trí này cần những đặc điểm gì? Em có đề xuất gì để cải thiện tình hình hơn không? Mình cũng đủ thông minh để biết cuộc nói chuyện này sẽ diễn ra sao, đối đáp thế nào? Quyết định vẫn không thay đổi nhưng thời gian có thể bị dời thêm một tháng. Chẳng có vị trí nào không thể thay thế. Để tìm một vị trí để thay mình trong thay gian tới cũng khá mất thời gian. Mình chỉ tiếc cái công của mình và những người đầu tiên tạo dựng nên bộ phận này. Tâm huyết của rất nhiều người. Hiện nay nó vẫn sống nhưng là vật vờ. Mình đã bảo chị nếu ko thay đổi về cách quản lý lẫn như khả năng hiểu biết về một lĩnh vực khá mới là truyền thông nội bộ thì sẽ vẫn liên tục phải tuyển người mới mà thôi.

Chị lại hỏi ngược lại mình. Thế theo em phải thay đổi như thế nào? Mình đã làm vị trí này được 1 năm rồi. Những điều biết về truyền thông nội bộ cũng chỉ mù mờ, chỉ điểm nốt ra những việc chính là phụ trách tờ nội san, kênh VOF, và bản tin nội bộ. Và hầm bà lằng các việc không tên khác. Mỗi nội dung chỉ là một kênh để thực hiện truyền thông cho tốt mà thôi. Tờ báo nội bộ không phải cứ viết cho hay là có nhiều người đọc mà quan trọng là nó phản ánh những thông tin mà nhân viên và cán bộ ở đó muốn truyền tải. Bạn không cần chú trọng nhiều về cách viết hoặc cách giật tít. Chỉ đơn giản là truyền tải thông tin. Kênh VOF và các kênh khác cũng thế mà thôi. Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng rốt cuộc các hoạt động này có tồn tại nhưng chưa có một mức đo cụ thể nào, đánh giá hiệu quả ra sao. Tất cả chỉ là cảm tính và còn phụ thuộc vào cảm tình cúa sếp. Có thế nói bạn tất bật tối mắt tối mũi cũng được mà rảnh rỗi không có việc làm cũng được vì có ai đánh giá đúng việc mà bạn đang làm đâu.

6 tháng lại có một bản kế hoạch làm việc, được đưa ra khá là vĩ mô. Cứ tiếp tục chạy đà theo đó. Tự nghĩ ra và tự tìm cách cho nó chạy. Đôi khi với trình độ của một đứa mới ra trường lơ ngơ trước một lĩnh vực này thì bạn chỉ có cách bơi trong cái mớ đó. Nếu nó gây được tiếng vang thì người ta bảo bạn đã làm việc. Nếu bạn làm ăn cẩu thả thì coi như thôi. Bạn đã xài tiền và công sức của công ty và chính bạn một cách vô ích.

Chạy trốn khỏi những gì mình đã làm quen thuộc hằng ngày. Bắt đầu một việc khác mà bạn chưa chắc đã nắm được nó hay không? Khó khăn là đương nhiên, có lúc bạn sẽ nản lòng và hối hận khi đã cất bước ra đi. Nhưng biết đâu đấy, đó có khi là một quyết định đúng.Chỉ còn tin tưởng và bước tiếp.

“Đi là chết một ít, nhưng ở lại là vỡ tan thành trăm mảnh” ( Paul Morand)

Entry for March 24, 2009 Quay như chong chóng

Quay phim hai ngày. Chả mệt với cái gì chỉ mệt với việc đi qua đi lại. Củ chuối. Cùi bắp. Ước giề mình được nghỉ tầm một tháng nhỉ?

Đi Gia Lai về chưa có thời gian viết lách gì mà cũng chả muốn viết lách gì. Lại ước bi giờ là cuối tuần. Mỗi ngày cố gắng trôi thật nhanh nhé. Cuối tuần sẽ đi ăn mừng sinh nhật của mình ở nhà em Cò. Còn hẹn hò mua sắm nữa. Thoai cố lên, sống cho qua ngày đi.

Entry for March 20, 2009 Bực mình chửi nhặng xị

Mèn mới sáng đã đánh vật với cả đống quần áo chất đống của hai chị em tuần rùi. Hì hục hai tiếng vẫn chưa xong. Nhà mình tiện nghi gì cũng có rùi mỗi tội không có em máy giặt thui. Tuần nào mình cũng phải làm máy giặt đồ. Vừa luyện tập cơ tay đỡ tốn xiền.

Sáng đi giữa đường Hoàng Văn Thụ. Cả con đường rộng thênh thang, hai bên hai hàng cây rậm rạp mát mẻ là thế tự dưng bây giờ mọc lên một cái lô cốt to tổ chảng. Bít kín đường đi. Cả đoàn người cứ thế nhích ì ạch qua. Lô cốt mọc lên cứ như đánh du kích vậy. Toàn làm trong đêm và làm cho người ta bất ngờ như được nhận quà sinh nhật ý.

Vừa tới thang máy thì Ù gọi đi ăn sáng. Lại Monaco, bạn nì dạo này nhiều xiền quá. Ngày nào mình và bạn cũng ăn uống hú hí ở đó. Sắp thành khách VIP rùi. Bạn thì không sao nhưng mình thì ngày nào cũng ăn trong đó có nguy cơ sống bằng niềm tin những ngày sắp tới.

Lên vừa mở máy tính làm việc tí thì lão trí mập nói đểu mình. Thêm bạn Minh nữa. Bực cái mình. Tui làm việc được hay không đó là việc của tui, tốt hay không tốt không phải là chiện của mấy người. Sếp tui tự biết quýnh giá mà sỉ vả hay khuyến khích tui. Việc gì tới mí người. Mệt. Lo làm việc của mí người đi.

Đấy dạo này mình dữ thế đấy. Mọi bữa thì có thể nghe chỉ trích và sửa sai. Bây giờ thì xưa rùi diễm ơi. Tui không dễ bắt nạt vậy đâu. Đừng có mơ. Mà tui cũng chẳng dễ lung lay theo việc người khác muốn tui thế này, tui thế kia. Mặc xác các người. Tui không quan tâm. Tui cũng không quýnh giá, hay góp ý công việc của các người nữa. Cái thời tui nông nổi, nhiệt tình đã qua rùi.

Chiều nay mình về nhà cho bõ ghét. Xa cái thành phố nhợt nhạt, buồn tẻ này. Về chơi với papa. Với mùa hoa bỏ lại. Đang mùa hoa dã quỳ. Không biết dạo này có còn cánh đồng hoa nào nữa không. Hay là nhà cửa nó ủ lên hết trơn rùi. Nhất định phải mang máy ảnh về chụp lại mấy cái cảnh này. Cánh đồng hoa gần nhà mình thì thôi rồi coi như không còn gì nữa. Chỉ có nhiều là dọc hai bên đường thui. Bạn Hạnh tồ mà thấy thì tha hồ lại ngắm với làm thơ. Với tâm hồn mong manh dễ vỡ của bạn thì cảnh này hẳn sẽ rất tuyệt.

Entry for March 19, 2009 Ngày qua ngày


Trời nhá nhem tối, ruột rỗng mà nếu có thì cũng chỉ toàn bánh mì. Sáng bánh mì ngọt, trưa sanwich nướng. Cái quạt cà tàng quay được nửa vòng, cọ vào mép kêu rọt rẹt cứ như ông cụ già sắp đến thời xuống lỗ rùi. Phòng trống và ngột ngạt. May sao cũng chả có ruồi muỗi gì. Chả bù cho cái hầm lạnh ở et1, lúc nào cũng lạnh căm, phải mặc đồ như mùa đông trong khi ngoài trời những ba mươi mấy độ.

Người lại mệt rã ra. Mặc dù chả làm đek gì. Cứ nản nản. Ngán ngán. Mò mẫm mấy cái file trong hệ thống phát hiện ra nhiều thứ hay ho. Hóa ra mình nghèo nàn và cam chịu hơn với sức tưởng tượng của mình. Thế mà từ trước giờ cứ tưởng bở. Đúng là con bò đội nón và đeo nơ hồng.

Những người xung quanh nhìn hoài cũng thấy ngán. Chẳng ai thay đổi tý nào. Ngày nào cũng đặt đít vào một chỗ và căm đầu vào làm việc. 7 giờ lại xách túi đi về. Thế nên đó là lý do mình hay ra ngoài khu nhà. Cảm thấy đỡ ngột ngạt và cũng ko phải cắm đầu một chỗ.

2 giờ xuống Monaco làm ly cà phê. Thấy dân tình fsoft xếp hàng trước cây rút tiền của Vietcombannk. Đoán là có lương. Rút tiền mà cứ lấm la lấm lét như ăn trộm ấy. Buồn cười. Ngồi nửa tiếng ngắm cái đoàn người ấy đã thấy giải được bao nhiêu xì chét.

Mấy em phục vụ xinh mỗi tội nói tiếng Anh đểu quá. Công việc cũng khá là vui vẻ. Mình lại nảy ra ý muốn làm phục vụ. Lại sắp hêt tuần. Chuẩn bị học hành thôi. Và chuẩn bị cho tương lai về sau. Hôm nay lại choảng nhau một trận ra trò với Minh. Làm việc mà hai đứa chả thấy hứng thú, cứ cà ẻn cà ẻn rùi lẫn lộn cả. Mình cũng chán mà bạn ý cũng ngán. Túm lại là đuổi cổ hai đứa đi là vừa.

Entry for March 16, 2009 Mấy ngày ko đụng blog


Thứ bảy trốn việc nghỉ ở nhà. Đi loanh quoanh ở chợ, ngó cái này cái kia, muốn mua ít đồ về nấu nướng, bày vẽ chơi. Đi hết cả chợ cũng chỉ mua được 3 ổ bánh mì làm pate. Sự nghiệp nấu ăn đến đây chấm dứt. Ba chị em thứ bảy chẳng đi đâu chơi nằm lăn lóc trên đệm xem hết bộ phim này đến fin khác. Có hai bộ mà mình chẳng nhớ tên trùng ideads với nhau. Đó là một diễn viên nữ ở trọ với diễn viên nam. Mà anh chàng này là đồng tính. Hai đứa chúng nó sống với nhau rất vui vẻ. Cô nàng nói đủ thứ chuyện từ hẹn hò yêu đương cho tới ngày tháng dính chưởng. Và thay đồ rất vô tư trước mặt anh này. Họ sống như vậy 5 năm, cho đến một ngày cô nàng này phát hiện ra anh chàng ko đồng tính mà chỉ giả vờ để được sống bên cô này. Rùi mình bỗng nghĩ có lẽ sống với một anh chàng đồng tính sẽ thoải mái hơn nhiều so với sống chung với các bạn gái. Khá là thú vị.

Chủ nhật cũng nằm nhà xem ti vi. Có một cái hẹn đám cưới nhưng lười biếng chả muốn đi. Lại tiếp tục chìm đắm trong phim ảnh. Ở nhà hai ngày thấy thiệt là ngán, xách xe chạy vòng vòng ra cầu Thủ thiêm lên quận 1 rùi lại chạy ngc lại Thủ Đức. Điểm cuối cùng lại vào nhà Móm, hẹn với Ù nữa. Ba con lại liên tiếp ba tuần liền chơi với nhau. Tuần sau còn hú hí về Gia Lai ăn nhậu nữa.

Gần một tuần sống không điện thoại, không hẹn hò, ko gọi điện. Giống như mình rơi vào thời kiì đồ đá. Minh ốm hơn tuần nay. Mình có thể làm vof thay bạn ý nhưng mình ko muốn làm. Chẹp nên để cho nó chết hơn tuần rùi. Hy vọng bạn ý mau đi làm lại. Mình làm một mình cũng thấy chán rùi. Chả có ai để mà nói xấu cả.

Entry for March 11, 2009 Tự vấn


Hôm nay tôi vẫn còn rất nhiều việc chưa hoàn thành. Và giờ đã 6 giờ 15. Nhưng tôi chẳng muốn hoàn thành bất cứ một cái gì. Đã tự hứa với mình là tôi sẽ bắt đầu công việc thật sớm và kết thúc nó mau lẹ. Nhưng lúc nào tôi cũng là tôi. Trong khi cả phòng cứ hì hục với công việc thì tôi ngồi chơi, đọc báo hoặc tìm các tư liệu chả ăn nhập nhiều lắm với công việc của mình. Tôi ngồi chơi và lãnh lương thật. Chưa thấy ai ghen tỵ với mình một cách thẳng thắn, chỉ nghe những lời xì xầm qua người này người kia mới tai tôi. Cũng chẳng ảnh hưởng nhiều gì lắm vì tôi có quan tâm đâu. Đến lúc trễ deadline tôi bắt đầu làm cuống cuồng và đưa ra được những kết quả nhàng nhàng và những câu xin lỗi vô duyên. Tôi chán nản về bản thân mình và mặc kệ.

Tôi và một anh nữa làm chung một bài báo. Khi anh gửi bản thảo của anh cho tôi để ráp vào bài của mình thì tôi nhận ra mình thật là kém cỏi. Cái bản thảo của tôi chỉ nhằng nhịt những câu trả lời chắp vá, không đâu vào đâu. Và tôi cứ thế thượng lên cái bản thảo của anh ghép nó lại thành một bài hoàn chỉnh. Đến nước này tôi bắt đầu cảm thấy không chịu nổi chính mình nữa. Tôi đã trở thành một con bệnh. Một con bệnh không còn thuốc chữa nữa. Đã hai tháng nay tôi không muốn viết một bài báo nào. Mặc dù tôi có rất nhiều ý tưởng. Và tôi cũng ngán không muốn viết nên những bài báo rỗng tuêch và nhạt thết. Cứ mãi thế trượt dài theo những buổi làm việc vô vị.

Tôi không làm nhưng tôi ôm rất nhiều việc. Việc nào tôi cũng hứa sẽ xem xét, sẽ làm. Tôi hào hứng đề ra các ý tưởng và đến lúc thực hiện tôi chả buồn muốn nhúng tay vào. Và thực sự nếu tôi không làm thì cái ý tưởng đó cũng chết luôn. Vì đó là của tôi đề ra cơ mà, tôi không làm thì ai làm. Tôi bỗng nghĩ đến mình là một con điên hay tưởng tượng và bày vẽ ra những chuyện không đâu.

Tôi vẫn biết mình còn ngồi ở cái vị trí này còn làm cái công việc này tôi sẽ ảnh hưởng đến bao nhiêu người và đến công việc nữa. Tôi đã suy nghĩ nhiều và ra quyết định là nộp đơn nghỉ việc. Mặc cho cơn khủng hoảng đang vẫn vũ kéo mây đen ngoài kia. Lúc đấy tôi chỉ nghĩ mình sẽ ko chết được. Cùng lắm sẽ đi ăn bám gia đình mà thôi. Đến phút quyết định đi gặp sếp thì tôi lại xiêu lòng. Vì sếp coi tôi như em và thực tâm muốn tôi tốt hơn. Với một đứa mất phương hướng như tôi thì đây là cái cọc để néo lại. Và tôi tiếp tục cái vị trí này và tiếp tục công việc mà tôi vẫn cảm thấy là mình vô vị. Tôi cũng muốn xin lỗi những người vì tôi mà liên lụy, những người đã trông chờ vào tôi quá nhiều vì tôi đã không đáp ứng kì vọng của họ.

Tôi vẫn chưa xác định được bao giờ tôi sẽ nghỉ vì bệnh của tôi bắt đầu thành cơn bệnh thâm niên. Giờ vẫn chưa có thuốc nào công hiệu cả. Đến một lúc nào đó tôi không còn trăn trở nào nữa thì tôi mong sếp hãy đuổi ngay tôi đi vì lúc đó đừng trông đợi tôi sẽ nghỉ việc. Và thực sự tôi sẽ không đòi lên lương đâu. Vì thực ra tôi tự biết mình sẽ chẳng làm gì để xứng đáng được lên lương cả. Vậy thôi.

Entry for March 10, 2009


Hem nay mệt quá thể. Mệt cả người lẫn tinh thần. Cứ dặt dẹo. Cứ lên tinh thần đc vài hôm là mình lại down. Mà down thảm hại. Chả làm nên cơm cháo gì. Cứ thế này chắc vào rừng sống với anh kiểm lam quá. Anh ThanhDV cứ gặp mình là kiu cave rừng. Chẹp làm cave rừng chắc cũng thú. Mỗi tội đừng có cột chân em như mấy con gà ở trên đó là được.

Táy máy ngồi xóa hết cả đống dữ liệu ở trên server. Ban đầu là lo lắng rùi sốt ruột chờ đợi các bạn IT lấy lại giúp. Cuối cùng thì mình nhe răng ra cười. Xóa hết thì đã làm sao. Ổ cứng càng nhẹ. Thế là sẽ chấm dứt cái cảnh lộn xộn update vô tội vạ trên đấy. Chỉ tiếc mỗi cho lão tổng hội là mất hết bao nhiêu hình ảnh event từ cái thửa ăn lông ở lỗ cho tới bi giờ. Đấy là cảm giác cuối cùng.

Dạo này thấy mình xấu xa quá. Chả nghĩ ngợi và suy nghĩ cho thằng đek nào hết. Cứ tà tà mà sống mới ghê. Cuối tuần này lại đi rừng. Đi cho nó đỡ chồn chân. Cuối tháng về Gia Lai thăm papa. Có bao nhiêu tiền mình thề sẽ đốt hết để đi ăn chơi cho mà xem. Giữ tiền mà làm gì. Lên kế hoạch 30-4 đi Đà lạt bằng xe máy. Thắng rung chuông thì tớ sẽ mua ngay một em Canon bán chuyên về chụp cho thỏa cái chí tang bồng. Thế thôi, chả có văn hoa chữ nghĩa gì được nữa cả