Entry for January 30, 2009 Cái nhìn và định kiến
Tối cuối cùng ở HN, tranh thủ xách xe chạy một vòng xem mọi người ăn tết thế nào. Mấy ngày tết cũng chỉ ở nhà vì trời lạnh quá và cũng làm biếng không muốn đi đâu cả. Trời rét ù cả tai. Dạo mấy con đường gần nhà rồi đi về. Thế là cũng đã 3 năm ăn tết ở HN, nhưng vẫn mù đường ở HN. Cũng chẳng biết chỗ nào, ngoài một số chỗ có trên bản đồ du lịch. Cứ như một người nước ngoài ở Việt Nam ấy. Mình vốn là đứa hay đi, thích chơi bời và cũng máu ăn chơi lắm. Nhưng mình lại chẳng mong muốn khám phá HN hay tiếp xúc với bất cứ ai ở HN này. Có lẽ bởi cái định kiến đã ăn sâu vào mình. Với mình HN giống như một em gái chua ngoa, xấu xí. Có tìm hiểu cũng ko có gì hay hơn. Thế nên ba năm rồi mình vẫn giậm chân tại chỗ, và chẳng biết gì về HN.
Trong khi ở Sài Gòn mình đã đi rất nhiều nơi, mỗi góc phố mỗi con đường đều cảm thấy yêu. Thế mới lạ chứ. Mấy ngày ở HN, đến giờ mình mới thấy tiếc là đã không bỏ công sức ra để tìm hiểu xem HN thế nào. Cũng rút ra được rất nhiều điều. Chỉ cần thay đổi cái nhìn, thay đổi cách nghĩ thì sẽ cảm thấy được nhiều hơn, nhìn thấy được nhiều thứ nên thấy hơn. Trong cuộc sống cũng vậy, đừng mang bất cứ suy nghĩ nào của mình áp cho người khác. Tự hứa với lòng là năm sau mình sẽ chịu khó đi chơi, khám phá HN nhiều hơn.
Entry for January 30, 2009 730 km và ý nghĩa quê hương
Quê hương đối với những thế hệ con cháu chúng con chỉ là cái tên ghi trên giấy tờ với nội dung là nguyên quán. Đến giọng nói ở quê cũng đã bị cuộc sống thành thị làm cho phai nhạt mất. Chỉ còn cha mẹ là vẫn còn đau đáu về quê hương. Muốn cho con biết một chút gì về nơi cha đã sinh ra, nơi ông bà đã dựng nên cơ nghiệp thế nào. Trước ngày đi một hôm, cha đã trằn trọc không ngủ được vì mong ngóng.
Mỗi km đi qua, cha lại háo hức giới thiệu về những đặc sản hay chiến công ghi dấu nơi xưa. Làng quê vẫn êm đềm như trong tưởng tượng của con. Nhưng nay đã khang trang với những con đường bê tông chạy đến tận nhà. Những ngôi nhà tranh đã thay đổi nhiều nhưng cha vẫn đi thoăn thoát qua các con ngõ nhỏ, biết từng vị trí nhà của ai. Nhớ như in những người bà con đã sống với cha từ thưở bé. Mặc cho thời gian đã làm cho cha và họ già đi nhiều.
Bà con vẫn chào đón cả nhà như những đứa con xa quê về ăn tết. Vẫn những cái bắt tay nồng hậu, những cái ôm thật chặt. Chỉ cần bước chân đến ngõ là đã chạy ào ra đón. Và nhận ra ngay những đứa trẻ mới 3, 4 tuổi ngày nào. Vẫn có thể kể vanh vách hồi ấy chúng nó như thế nào, hình dáng ra sao. Cứ như chuyện mới xảy ra hôm qua. Bà vẫn bắt ăn cho hết miếng bánh chưng xanh rồi mới cho cháu đi. Ông vẫn bắt cha làm vài ly rượu và ngồi kể chuyện xưa. Đến khi ra cổng, bà vẫn ngóng cho đến khi xe đi khuất.

Cha đã thoát ly khỏi làng quê từ rất lâu, cả ông bà nội ngoại cũng đã đi theo. Chỉ còn lại những bà cô, dì vẫn ở lại. Nay ông bà mất, nhìn cô dì lại cảm giác như đang nhìn thấy ông bà đang còn sống. Vẫn khuôn hình ấy, giọng nói ấy. Cha, chưa bao giờ con nhìn thấy cha khóc đã rơm rớm giọt nước mắt khi thấy ông bà.
Con không có những kí ức ngọt ngào về quê hương nhưng đã thấm được ít nhiều tình quê. Bỗng nhớ lại bài hát Quê hương là chùm khế ngọt. Giờ con mới biết dư vị nó ngọt ngào như thế nào. Dù có đi đâu thì quê hương vẫn sẽ là nơi những người con xa xứ mong ngóng để được trở về.
Entry for January 28, 2009 Mùa đông lạnh
Nhớ bạn quá hà. Nhớ Móm, Ù và đồng bọn ở Xì gòn. Thậm chí nhớ cả công ty mới chết chứ. Chắc do mình có nhiều thời gian rảnh rỗi để nhớ nhung quá.
Đã thế mình ăn mặc dở hơi như con cá bơi. Có bao nhiêu thứ ấm là quàng tất lên người. Cứ như một cái cây phơi di động. Thế mà ko hết lạnh. Chị thì gọi mình là người đẹp mặt mốc. Do lạnh quá mà môi mình tóe máu, mặt thì mốc lên. Hu hu hic hic.
Mai cả nhà sẽ rồng rắn kéo nhau đi về quê. Mình là đứa mất gốc từ ba đời nào rùi. Quê là một định nghĩa hết sức xa xăm. Papa muốn con cái về cho biết mộ ông bà. Mà papa lại cực kì yêu quê hương. Pa cứ bảo là lên mạng mà xem, Hà tĩnh có bao nhiêu là người làm nhớn nhá. Chài ai, hết mê nổi.
Thui hứa hẹn là mai đi sẽ ko bị lạnh quá. Và cũng ko con kà con kê tới hết ngày vẫn chưa về được.
Entry for January 27, 2009 Ẹc một năm đầy rủi ro.
Bùn bùn lên mạng xem bói xem năm này mình thế nào. Hic, nghe phán xong hết muốn nghĩ tới tương lai. Các bạn nào tuổi Sửu thì xem cái nì mà cẩn thận nhá.
Đúng vào năm Kỷ Sửu này, những người tuổi Trâu sẽ đón nhận nhiều thử thách hơn, cả trong công việc và cuộc sống riêng tư.
Sự nghiệp:
Bạn sẽ thường xuyên bị lôi kéo vào những vụ tranh cãi nảy lửa. Cấp trên không mấy ủng hộ bạn và ngay cả đồng nghiệp cũng không vui lòng hợp tác với bạn. Thậm chí khi bạn chẳng làm gì sai trái thì rủi ro vẫn cứ ập đến. Tính hay quên và bất cẩn sẽ đặt bạn vào thế bất lợi trong cuộc chiến chốn công sở.
Bạn không nên quá nghiêm khắc với bản thân, hãy làm tất cả những gì bạn có thể và giữ đầu óc tỉnh táo, bạn sẽ vượt qua khó khăn. Hãy đối xử thân thiện với đồng nghiệp, nhưng tốt nhất đừng gửi gắm những thong tin bí mật và nhạy cảm cho những người bạn chốn văn phòng. Bạn cần tập trung lấy lại thăng bằng cho mình, vì nó sẽ giúp bạn cải thiện khả năng tập trung tư tưởng. Sức tập trung sẽ quyết định việc bạn có thể vượt qua những thử thách trong năm nay đến đâu.
Nếu bạn đang sở hữu một cơ sở kinh doanh riêng, bạn sẽ thấy năng lượng giải quyết vấn đề của mình suy giảm trầm trọng trong năm nay. Bạn dễ bị phân tán tư tưởng, khiến bạn mất đi những thương vụ béo bở hoặc phạm sai lầm khi giao kết hợp đồng. Hãy tập trung vào mục tiêu của mình, dành nhiều thời gian hơn cho bản than để đạt được sự hài hòa về tinh thần vì nó sẽ giúp bạn tái tạo năng lượng và tập trung hơn trong công việc. Cố gằng đừng tiến hành những thay đổi mang tính quyết định trong năm nay. Tỉ lệ thành công của bạn sẽ lớn hơn nếu bạn có thể chia kế hoạch của mình ra thành từng giai đoạn nhỏ.
Tiền tài:
Nhìn chung, tình hình tài chính của bạn trong năm nay không mấy khả quan. Đừng tiến hành đầu tư, cá cược hay tham gia những hoạt động mạo hiểm. Thậm chí bạn cần phải rất cẩn thận khi mua bán, đặc biệt là hang hóa đắt tiền. Đó là vì năm nay, khả năng tập trung của bạn kém hơn bình thường và bạn có thể bỏ sót những chi tiết trong điều khoản của hợp đồng, tự đặt mình vào thế bất lợi hoặc bị người khác lợi dụng. Đừng đưa ra những quyết định nóng vội về mặt tài chính và tốt hơn hết là bạn nên kiểm tra thật kỹ lưỡng trước khi đặt bút ký vào hợp đồng hoặc tài liệu nào đó. Nếu bạn phải mua một đồ vật đắt tiền, hãy chắc chắn rằng bạn đã suy nghĩ cẩn thận và hiểu rõ mọi chi tiết trước khi thực hiện. Tốt hơn cả là năm nay bạn hãy duy trì một thái độ thận trọng trong các vấn đề về tiền bạc.
Tình yêu:
Nếu bạn chưa có đối tượng, cơ hội để tìm được một ý trung nhân là khá mỏng manh, vì năm nay bạn có quá nhiều việc phải bận tâm đến mức không có thời gian dành cho việc tìm kiếm. Với những bạn đã có "nửa kia", thời gian dành cho người ấy sẽ bị co hẹp lại và mâu thuẫn nhiều hơn. Bạn có thể cảm thấy không còn nhiều cảm xúc dành cho người ấy nữa, nhưng đó không phải dấu hiệu không tốt với mối quan hệ của bạn, đó chỉ vì bạn cần nhiều khoảng riêng tư hơn. Hãy cho người ấy biết rằng người ấy đã không làm gì sai cả và bạn cần sự ủng hộ của người ấy trong năm nay.
Sức khỏe:
Năm nay, bạn sẽ dễ gặp tai nạn hơn vì hay mất tập trung. Cần đặc biệt cẩn thận khi đi xe. Nếu bạn cảm thấy khó tập trung, bạn nên tham gia các phương tiện giao thông công cộng. Năm nay, bạn cũng có nhiều nguy cơ mắc các bệnh về thần kinh như cao huyết áp, đau nửa đầu, mệt mỏi, vì thế nên tham gia các hoạt động giải trí.
Các mối quan hệ khác:
Nhìn chung, quan hệ của bạn với mọi người xung quanh trong năm nay không thuận lợi. Thêm vào đó là những tranh chấp nơi công sở. Bạn không chỉ gặp bất lợi từ sự thiếu ủng hộ của cấp trên và đồng nghiệp mà còn từ tính hay phân tán tư tưởng của bạn. Tránh những nhận xét nóng vội hay cực đoan vì có thể chính bạn sẽ nếm quả đắng sau này. Cho dù bạn có bực mình thế nào cũng nên dành cho mình một lối thoát. Mặc dù có vẻ như bạn sẽ phải một mình chống chọi với những thách thức đó, bạn vẫn có thể nhận được sự ủng hộ của mọi người nếu bạn yêu cầu được giúp đỡ.
Giải pháp:
Mang theo người một mảnh ngọc bích, hoặc để gần chỗ ngồi của bạn một vật trang trí bằng pha lê để mang lại may mắn.
Túm lại là chả thấy có gì may mắn cả. May mà mình đọc được trong truyện chưởng có mục là phải bình tĩnh tự tin, kiên nhẫn là mọi sự sẽ qua êm đẹp. Các bạn nên lấy chữ nhẫn làm đầu trong năm nay nhé!
Entry for January 26, 2009 Tất niên cuối năm
Giao thừa là thời điểm mà nhà mình vui nhất. Papa mở một chai sâm panh để dành từ năm ngoái đến giờ. Hương vị ngon khác hẳn. Rùi papa lì xì cho cả bốn đứa con. Năm nào cũng thía, dù con cái lớn già đầu rùi nhưng với cha mẹ các con lúc nào cũng như hồi bé ấy. Vẫn muốn dù có gia đình thì mọi người tết dến vẫn tụ họp nhau như trước. Không biết khi nào mình lập gia đình rồi thì có còn cảnh này ko nhỉ.
Đã nhiều lần mình định tết không về để đi phượt ít hôm nhưng cứ đến gần tết là bắt đầu nôn nao nhớ nhà. Có lẽ nhớ nhất là cái khoảnh khắc giao thừa. Cả nhà quây quần bên nhau. Năm nay, lần đầu tiên mình mừng tuổi cho papa, mama bằng tiền mình kiếm được. Ko nhiều nhưng ít nhất đó là những điều mình thành tâm.
Năm nay năm Kỷ Sửu, theo lời mama gọi là năm trâu vàng, năm tuổi của mình. Cũng chẳng mê tín nhiều nhưng vẫn muốn xem mình sẽ có may mắn hay đen đủi không. Tự dưng không không lại nhớ Gia Lai. Nhớ Móm và Ù. Lúc nào ba đứa mình cũng tất niên với nhau.
Tết. Một cảm giác thật là lạ.
Entry for January 25, 2009 Đóng cửa luyện công
Từ lúc về nhà đến giờ mình chỉ ra ngoài đúng có một buổi chiều còn lại thì ngủ hoặc cắm đầu vào máy vi tính đọc truyện kiếm hiệp. Không ngờ ba thứ này giết thời gian hay phết. Càng đọc càng ghiền. Cứ chết dẫm trong cái giang hồ tưởng tượng ấy. Mà của đáng tội cũng chả muốn ra ngoài làm gì.
Tự dưng về HN, mình lại chẳng thấy ưa nổi cái miền đất này. Thanh lịch này, cổ kính này. Chả thấy cái gì cả, chỉ thấy nhiều người vô ý thức và bon chen quá. Đi đường còn bon chen hơn ở xì gòn. Ai bẩu xì gòn là bon chen. Có người bảo mình phiến diện, bảo người HN toàn người ngoại tỉnh nên mới thế. Nhưng xin thưa tết các bạn ý về nhà hết rùi, chỉ còn các bác HN chơi với nhau thui mà còn thế đấy. Nên mình cũng ko muốn ra đường chen lấn với các bác làm gì. Papa bảo ra ngoài đường ai chẳng phải bon chen. Mình bẩu cái gì thuộc về mình sẽ thuộc về mình thôi. Bon chen làm gì cho nó khổ người. Mặc dù mình cũng thấy nhiều lúc chẳng bon chen thì cũng thiệt thòi thật. Nhưng thế mà mình cũng có chết đâu. Mình cũng từ bỏ luôn ý định về HN đổi gió.
Đọc truyện kiếm hiệp mình cũng rút ra nhiều điều nhé. Các bác nói những điều thật thâm thúy. Phải kiên trì thì mới đạt được những điều mình muốn. Nói như chị Hằng thì phải biết trân trọng những điều mình đang có. Nên mình cũng chẳng lăn tăn về công việc cả. Không phải công việc chán mà chính mình đang làm cho mình chán. Thay đổi tu duy và thay đổi cách làm việc. Tất cả sẽ ổn.
Về nhà ngẫm đi ngẫm lại mình vẫn chưa thay đổi là mấy. Vẫn bàng quang với các hoạt động trong nhà. Papa bảo con gái lớn rùi mà vẫn tính nào tật nấy. Bảo ủi cho papa mấy bộ đồ mà ứ thèm ủi. Rốt cuộc cũng ủi xong. Năm nay mama nấu ăn rất ngon. Nhà mình thì năm nào ăn tết cũng to. vì papa và mama mình chịu chơi quá. Toàn xài hàng độc. Mang từ nơi nảo nơi nao về chứ ở HN không có.
Năm nay có điểm mới là mama bắt đầu dọa về việc lấy chồng. Cứ nhắc đến là mama lại nói cho một tràng. Mệt vãi. Nhưng năm sau mình cũng phải kiếm người yêu thật. Dạo này hay buồn quá. Cuộc sống chẳng được vô lo như xưa nữa rùi. Hy vọng mình thành tâm kiếm người yêu thì sẽ kiếm được một bạn tử tế nhỉ?
Entry for January 21, 2009 về nhà và sắp ốm
Hn vẫn ko thay đổi nhiều so với năm ngoái. Cũng có lẽ do mình chưa thay đổi cách nhìn. Cũ kĩ, lạnh lẽo và bụi.
Qua nhà chị Phương chơi. Tám như chưa bao giờ được tám. lại cái bệnh nói nhiều ko sửa được. Nói nhiều hại cái thân mờ.


