Hai hôm nay thời tiết Sài Gòn thất thường. Tình hình sức khỏe của mình cũng tệ theo. Người ngợm mệt mỏi. Hôm qua ngồi trực VOF, mình mệt thế nào mà ngủ thiếp luôn. Tỉnh dậy thì thấy trời đã tối om. Còn VOF thì tắt ngóm. Lại lụi cụi tắt máy lết thết về tầng 7. Vào phòng vẫn thấy những các bạn trong phòng mình đang cặm cụi làm việc. Bất giác mình nghĩ công ty giống như một cái nhà tù. Mà cái nhà tù này ngược đời là người ta lại tự nguyện cống hiến hầu như tất cả mọi thời gian, tâm huyết của mình cho nó. Cảm giác vô vị lại ập tới. Vội vàng tắt máy, đóng tất cả các cửa sổ chat. Mang balo và lao vội ra khỏi phòng. Nhẹ nhõm cả người.
Tự dưng mình hiểu cảm giác của bạn Ninh. Sảng khoái khi được ra khỏi công ty là thế nào. Cuối cùng thì bạn ý cũng out trước mình. Bạn ý đi, mình mất một người bạn để tám và rủ đi trốn việc. Cảm giác càng ngày càng lạc lõng ở công ty. Mặc dù chả ai làm gì mình. Chỉ là do cái đầu mình có vấn đề.
Về nhà, cũng chẳng có ai ở nhà. Mệt, chống chếnh. Đã nằm xuống là không nhấc người lên được. Papa gọi điện. Mỗi lúc papa gọi điện là biết papa đang buồn, nhớ con. Nói với nhau mấy câu quen thuộc. Từ lúc mình bảo muốn nghỉ việc, papa cứ hỏi mình hoài về công việc. Có lẽ sợ mình đưa ra quyết định sai lầm. Mình cũng đánh liều hỏi papa cho vay ít xiền để hùn tiền kinh Doanh. Pa cho câu trả lời cũng chẳng phải là được hay không được dạng như “ Con hỏi mẹ đi”. Mẹ thì giờ đang vi vu ở Hải Phòng. Không biết có rảnh rỗi ra Xì gòn chơi với mình không biết. Nhưng lại ngại chưa dám gọi. Thôi cứ từ từ vậy. Đợi khi nào kiếm được mặt bằng hẵng hay.
Buổi chiều bạn Chích bông hỏi mình có muốn đi học khiêu vũ không. Mình bẩu là mình muốn ngay tức thì cơ. Muốn đâm đầu vào cái gì đó cho nó bớt suy nghĩ lung tung.
Hôm nay dọn nhà. Hy vọng không phải dọn nhà vào 6 tháng sau nữa. Mệt lắm. Có thể phải nói chiện với chị một lần nữa trước khi chị đi học. Chà nửa muốn nửa không muốn. Biết làm thế nào nhỉ !
