Entry for February 16, 2009 Chuyện nhà chuyện cửa!


Lang thang hai ngày trời, cuối cùng cũng tìm được nhà. Lếch thếch từ khu ổ chuột sang các dạng chung cư, biệt thự, phòng cao cấp. Cuối cùng em cũng tìm được một chỗ dung thân. Nghịch lý là em đang đánh đổi căn biệt thự của em với một căn nhà cũng đèm đẹp nhưng nhỏ hơn với cái giá thuê bằng lương một tháng của em. Thế mà vẫn phải chấp nhận.

Hai ngày đi thuê nhà em ăn vận hết sức dễ thương. Chưa chắc đi làm em đã ăn mặc tử tế như thế. Mặt em thì hết sức phởn phơ, ai nhìn vào cũng bẩu dễ thương. Thì em làm mặt tử tế mà lị, thế mới dễ tìm được nhà và giảm được giá. Kể cũng lạ lúc em hí hửng nhất là tìm được một cái nhà mới xây vừa túi tiền và xinh xắn thì em lại rớt trúng một cái ổ chuột. Cái hẻm bé tẹo thôi mà gái đứng đầy hai bên, trên gác thì các anh giai mặt mũi bặm trợn. Cô chủ nhà thì nhìn cứ như má mì phương nào, hết sức chèo kéo em. Chắc thấy em mặt mũi sáng sủa, nên cô ý có ý gẹo cho em làm gà cao cấp. Em được xem những bốn căn nhà cao cấp của cô. Nhưng căn nào cũng như căn nấy, tối hù hù và bẩn bẩn. Em mà ở đây thì thế nào em cũng thành mặt bủng vàng xanh vì thiếu ánh sáng.

Đến lúc em chán chê rùi không muốn dòm ngó gì các em nhà cao cấp vừa túi tiền nữa thì vô tình bắt được một căn. Nằm ngay mặt tiền, mặt trời chiếu sáng chan hòa. Lại đối diện với một cái chùa để em tu tỉnh tích đức. Chưa gì em đã thấy anh sư thầy và chú tiểu cực kĩ dễ thương. Cô chủ nhà thì khá là vui tính. Em nói một, cô này nói mười. Khổ cái thân em ghê. Nắng, mệt mà còn phải nghe lải nhải. Nhà cô này thì phải nói em rất vừa lòng. Nhỏ hơn cái biệt thự nhà em nhưng cái này cũng tạm. Một phòng ngủ, một phòng khách, một WC và một nhà bếp. Dành cho 3 người ở thì hơi rộng. Giá nhà thì như em đã nói bằng một tháng lương của em.

Mặt em đắn đo từ méo sang tròn. Em mà thuê cái nhà này thì em chỉ có nước kéo cày như năm con trâu này. Dưng mờ đi tìm chỗ khác thì em đuối như con cá chuối ý. Đã hai ngày ròng rã rùi. Sau khi si nghĩ kĩ càng cộng thêm sự chèo kéo của chị chủ nhà em cũng đã đồng ý. Và do cái sự đắn đo suy nghĩ và sự xinh xắn của em, chị ý giảm giá cho 500k. Thiệt là mừng hết lớn. Theo như lời chị ý là “ Chị chưa bao giờ giảm giá cho ai đâu đấy nhé. Do chị có cảm tình với các em nên chị mới giảm đấy”. Hic, yêu cái sự xinh xắn của mình ghê cơ.

Chị ý bắt em phải chiển nhà vào tuần sau. Thế là em lại mất thêm mấy ngày cuối tuần này để chiển nhà. Và để kết thúc cho cái sự kiện đi tìm nhà này, em xin chốt lại một câu lượm lặt được của bà chị hàng xóm là: “ Mình phải sung sướng thì mới làm cho gia đình mình sung sướng được”. Hị hị

Đăng nhận xét