Mới tết xong, loằng ngoằng hết làm việc này rồi lại việc khác, vùn vụt đã hết tháng tư rồi. Tháng 5 cũng đã bắt đầu được 1/3. Ngoài kia hoa bằng lăng đã bớt đầu rụng cánh, thay vào đó là màu đỏ rực rỡ của hoa phượng. Mùa hè đang đến. Ku em nhà mình đang vùi đầu vào học, cứ nhìn nó là biết đang chuyển mùa, từ mùa học sang mùa thi. Từ lúc chuyển sang làm báo đến giờ ngẫm tới ngẫm lui cảm thấy thú vị nhiều hơn làm truyền thông. Nhưng xì chét cũng triền miên hơn. Nhiều khi nghĩ công việc chỉ là những chuyến đi. Còn trẻ ta còn phải bay nhảy nhiều, nói như chị đồng nghiệp nói "Còn trẻ thì phải đi cho biết em ah, không rồi lại vướng bận cuộc sống không đi nổi đâu". Uh thì cứ tắc lưỡi, đi thì đi. Rồi một thời gian lại cảm thấy mệt mỏi với những chuyến đi, những buổi tối ở khách sạn một mình. Trống vắng đến độ phải mở ti vi cả đêm. Cả chuyến đi không cảm thấy mệt nhưng tâm thức vẫn cứ muốn mau mau xong việc để về hà nội. Rồi lại tiếp tục lên cơ quan ngồi ngẩn ngơ, buồn chân buồn tay vì không vận động gì. Thời gian cứ tiếp nối nhau như thế như một vòng tròn. Ta tự đuổi bắt chính mình. Trong đó ta bắt gặp mình ở những người khác và cũng nhiều nhìn thấy mảng tối trong mình ở người khác. Rồi lương tâm lại tự đấu tranh với việc sao ta không phải là ta, ta lại làm như thế. Để rồi có những đêm mất ngủ chỉ vì một lỗi cỏn con mà nhiều người vẫn phạm phải. Rồi ta lại tự an ủi mình rằng."bên ngoài kia khối người còn tệ hơn ta". Ta bảo ừ thì có cho ta hết năm này đi, làm việc mình thích, đi cho đến tận trời cuối đất Việt này. Ít nhất ta vẫn sống để thở, để nhìn và để hưởng thụ cuộc sống.
Cuối tháng 5 ta lại lên đường đến phương Nam. Thực ra không ai bắt ta đi cả, ta tự nguyện. Nhiều người hỏi ta, sống ở Miền bắc có khó khăn ko. Ta bảo "Cũng không có gì đặc biệt lắm". Vì ta vẫn được là mình. Trân trọng bản thân và trân trọng người khác. Sốc văn hoá chỉ là chuyện nhỏ khi ta biết nắm bắt nó. Cơ hội cứ tự đến và ta phải mở lòng đón nhận. Suy cho cùng tất cả đều là hai chiều của suy nghĩ. Nếu nhìn nhận lạc quan thì sẽ tốt còn mãi đắm chìm thì sẽ rất xấu. 6 tháng ta đã đi ngang dọc miền Bắc, đâu đâu cũng gặp những người tốt bụng, hay do ta may mắn nên được thế, hay do ta nghĩ ai cũng tốt. Đôi khi trên đường đi, ta biết ta cũng làm phiền rất nhiều người. nhưng ta nhủ thầm hãy bỏ quá cho vì ta vẫn là một đứa rất vô tư. Nhưng đâu đó trong ta vẫn nhớ về một miền kí ức. Nơi có những con người thật thà, chân chất và hào sảng mà nơi ta ở phải ở lâu mới thấy đc. Uh thì có thể ta lại mất thêm nửa năm nữa, nhưng có hề gì. Ta còn trẻ và quan trọng hơn nữa là chưa có một ai đó giữ ta lại. Vậy tại sao không cho mình và cho ng nào đó cơ hội. Biết đâu đấy. Nửa năm đầy hi vọng.
Cuối tháng 5 ta lại lên đường đến phương Nam. Thực ra không ai bắt ta đi cả, ta tự nguyện. Nhiều người hỏi ta, sống ở Miền bắc có khó khăn ko. Ta bảo "Cũng không có gì đặc biệt lắm". Vì ta vẫn được là mình. Trân trọng bản thân và trân trọng người khác. Sốc văn hoá chỉ là chuyện nhỏ khi ta biết nắm bắt nó. Cơ hội cứ tự đến và ta phải mở lòng đón nhận. Suy cho cùng tất cả đều là hai chiều của suy nghĩ. Nếu nhìn nhận lạc quan thì sẽ tốt còn mãi đắm chìm thì sẽ rất xấu. 6 tháng ta đã đi ngang dọc miền Bắc, đâu đâu cũng gặp những người tốt bụng, hay do ta may mắn nên được thế, hay do ta nghĩ ai cũng tốt. Đôi khi trên đường đi, ta biết ta cũng làm phiền rất nhiều người. nhưng ta nhủ thầm hãy bỏ quá cho vì ta vẫn là một đứa rất vô tư. Nhưng đâu đó trong ta vẫn nhớ về một miền kí ức. Nơi có những con người thật thà, chân chất và hào sảng mà nơi ta ở phải ở lâu mới thấy đc. Uh thì có thể ta lại mất thêm nửa năm nữa, nhưng có hề gì. Ta còn trẻ và quan trọng hơn nữa là chưa có một ai đó giữ ta lại. Vậy tại sao không cho mình và cho ng nào đó cơ hội. Biết đâu đấy. Nửa năm đầy hi vọng.