Cả năm ngồi chờ năm mới đến. Đếm từng ngày một qua, với niềm hy vọng tin chắc là mình sẽ gặp hay bắt được một cái gì đó rõ ràng hơn. Rồi thì năm cũng hết và tết đã qua, mò mẫm mãi vẫn chưa biết mình đang mong chờ cái gì, nó đã đến chưa hay nó đã đi mất rồi. Có lúc nghĩ mình đi hết từ chỗ này sang chỗ khác, thay đổi liên tục sẽ biết mình muốn gì. Và tin tưởng hơn ở tương lai. Lại nhớ đến câu "nắng rất hồng và ngày rất xanh" ko biết của ai tự nhiên cứ nhớ đến câu này là thấy yêu đời. Ra Bắc đã được nửa năm, đôi lúc thấy thèm muốn được quay trở lại sài gòn. Với những thứ mình vốn sẵn có bạn bè, những con người vẫn gặp hằng ngày và sự tự do một cách tuyệt đối. Nhưng cứ ngẫm nghĩ đi lại thì có lẽ ko nên trở lại thì hơn. Bạn bè sau một thời gian đã có cuộc sống của riêng mình. Trong khi những nỗi niềm của mình lại quá lớn. Không đủ để lấp đầy khoảng trống đang rộng dần ra. Nếu có trở lại chỉ nên là một vài ngày, khi niềm vui vẫn còn đong đầy.
Những ý nghĩ trì trệ làm cho cuộc sống của mình cũng trở nên nhàm chán. Đôi khi trong quan hệ với mọi người không hiểu mình đang đóng những vai nào. Trong mắt đồng nghiệp mình chỉ là một con bé hơi ngố vá ít nói. Lúc nào cũng vác một cái balô to kềnh và nhìn như một thằng con trai. Lâu lâu mới thấy mặt ở cơ quan và đi chuyến nào là mất hút chuyến ấy, ko một dòng liên lạc. Có lẽ mình có thể làm việc ở nhà và chỉ dùng điện thoại là được. Thậm chí có xuất hiện ở cơ quan thì cũng như người tàng hình. Vì những câu chuyện như ăn mặc, người này tốt người kia xấu ko thể lọt nổi vào tai và ko thể khởi đầu cho một câu chuyện tẻ nhạt.
Đã lâu mình không nạp tiền điện thoại. máy lúc nào cũng để chế độ im lặng. Một tuần xạc pin một lần. Có lúc hết pin cũng ko buồn muốn xạc. Không có nhu cầu liên lạc với ai và cũng ko ai muốn liên lạc với mình. Chỉ những cú gọi cần thiết cho công việc mới phải nghe và gọi, còn lại là im lặng mãi mãi. Mình cũng ko phiền lòng lắm với những điều này. Cảm giác được yên thân, không bị làm phiền.
Dù ơ hờ nhưng cuộc sống vẫn dành cho mình những may mắn. Đâu đó vẫn có người nhớ đến mình du đã lâu chẳng nhắn nhủ gì. Nhắn một tin nhắn cho bạn và được reply ngay lập tức những câu mình cần. Thế là đủ. Phát hiện ra đâu nhất thiết phải gặp nhau hằng ngày, phải nói những lời dễ nghe. Luôn luôn là những câu nói bình thường và từ những người chẳng thân với mình lắm lại làm cho mình cảm thấy được an ủi. Còn người ta luôn mong chờ thì chỉ luôn nhận được sự thất vọng. Thế nên đừng mong chờ gì nhiều. Cứ để cuộc sống bất ngờ thế. Biết đâu mình sẽ biết được thứ mình cần là cái gì.
Năm mới lại bắt đầu. Và ta lại mong từng ngày sang năm mới để chờ đợi cái gì đó tươi sáng hơn.