Tây bắc lần 2, Lào Cai- Lai châu- Điện biên

Bắt đầu bằng tàu lửa từ hà nội đến lào Cai, xiền vé hết 243k. Sau đó từ ga Lào Cai bắt xe đến Sapa mất 50k. Vào nghỉ ở khách sạn tên là gì quên mất òi. Buổi sáng lượn một vòng chợ Sapa và đi ăn cơm lam nấu trong ống tre và phèo nướng. Trời hơi lành lạnh. Đang thời kì chuyển mùa từ thu sang đông nên cây cối cũng khô khốc, không có hoa trái gì. Nếu chỉ nhìn bình thường thì thấy ko đẹp bằng Đà lạt. Mình và bạn Yến còi đi leo núi Hàm Rồng. Hồi trước người yêu của bạn Yến còi ở Lào Cai. Nên Lào Cai giống như quê hương thứ hai của bạn ý. Bạn này biết tất cả về các chỗ hay ho của Sapa. Vừa leo vừa chụp được bao nhiêu hình, toàn là cỏ cây.




Buổi chiều thuê xe của khách sạn giá 100k/ngày đi lượn ở mấy cái bản quanh quanh Sapa. Cố gắng chọn cái bản nào mà chưa có dấu chân của khách du lịch. Lượn hết con đồi này sang đồi khác cuối cùng đến được Hầu Thào. Được đi cùng anh chủ tịch xã đi thăm thú đời sống tinh thần bà con. Chả thấy có gì viết lách được. Buổi chiều lại lượn về. Tối trời đổ mưa nho nhỏ, chợ sapa mở thâu đêm. Cứ tối thứ bảy thì có chợ tình, nhưng hai đứa lại đến vào đúng chủ nhật. Chợ vắng hoe vắng hoắt. Lượn một hồi ko có gì mua được, lại đi ăn phèo nướng. Lần thứ ba trong ngày ăn cơm lam và phèo nướng, có thêm món chim cút nướng nữa.

Ngày thứ hai của cuộc hành trình chỉ là ngồi trên xe vạ vật từ Lào Cai sang phong thổ của Lai Chậu. Không có ghế ngồi, hai đứa được cho ngồi tạm trên mấy cái bao tải chở hàng, thế mà cũng mất 80k. Nhục. 3 giờ hơn tới được Phong Thổ, cả thị trấn có hai cái khách sạn duy  nhất. Thuê được cái khách sạn rẻ hơn, chỉ có hai  đứa mình là khách. Lết đến phòng giáo dục của huyện,  gặp ông trưởng phòng nhấm nha nhấm nhẳng. Hỏi gì trả lời nấy, rốt cuộc là ko  biết gì hết.  Cuối cùng đành phải nhắm mắt chọn đại một xã là Mù Sang. Chiều về buôn với chị tạp vụ ở khách sạn  mới biết. Hóa ra mới có một cuộc thanh trừng cán bộ ở huyện này. Hơn 50 đồng chí ăn tiền ăn đất của dân đã bị đuổi việc. Thành ra các bạn  ý nhìn thấy nhà báo là cảnh giác ngay.

Sáng sớm bắt xe ôm từ Phong Thổ đến xã Mù Sang, hết 100k, lượn qua lượn lại hết đèo này qua đèo khác. Đến đấy thì ko điện, ko nước, ko sóng điện thoại. Đi được mấy điểm trường từ gần nhất đến xa xôi nhất. Xã có 10 bản thì mất 8 bản giáp với tàu bựa. Cách nhau có một con suối. Nó suốt ngày qua bên bản của mình cướp bóc trâu bò, xe cộ mà mình ứ dám làm gì. Cứ sớ rớ qua biên giới của nó là bòm, chết nhăn răng, ko kịp ngáp.

Đến chỗ các bạn giáo viên ở có cái thùng phi nước to đùng vẽ hình cái đầu lâu, ghi chữ cấm tắm giặt. Đang mùa khô, nước từ trên núi chảy rỉ rỉ. Bắt đầu mùa thiếu nước, sắp tới thiếu nước sẽ kịch liệt hơn nhiều. Muốn lấy được nước phải đi đến những cái mỏ nước cách xa 7,8 cây số. Thế nên hai ngày ở đấy, hai đứa chỉ tốn đúng có một chậu nước vừa rửa tay vừa quánh răng.

Tạm biệt Mù sang, hai đứa lại tiếp tục bắt xe đi Điện Biên. Xớ rớ ở bến xe thế nào bị lôi vào một khách sạn có từ thời pháp thuộc, ko thể nào xập sệ hơn được nữa. Buồn buồn đến báo điện biên chơi. Các chú ở đấy thiệt nhiệt tình, mời cả hai đứa đi ăn gỏi và lẩu cá hồi. Mình chỉ xực được hai miếng cá sống còn lại phải nhúng nước mới ăn được. Kết thúc một ngày khá là vui vẻ.Ấn tượng nữa là ở Điện Biên có rất nhiều người nghiện. Xớ rớ thế nào cũng gặp phải một bạn nghiện cho mà xem. Thế nên ai lên đấy phải cẩn thận

Ngày thứ tư, hai đứa bắt xe  ôm  từ thành phố Điện Biên đến huyện Điện Biên Đông, huyện nghèo nhất của tỉnh Điện Biên. Mất mỗi đứa 300k tiền xe ôm. Lại vào vùng ko có điện, nước thì vừa đủ và sóng điện thoại thì chỉ duy nhất ở cái cây gần ủy ban mới có.

Chưa bao giờ thấy một cái trường học mà nghèo như thế. Phòng cô giáo hiệu trưởng lợp bằng gianh, xung quanh quây bằng mấy tấm bạt. Trời lạnh căm căm. Mấy đứa con nít vùng cao cứ thế tung tăng với cái áo sơ mi. Thầy cô cứ mắng chúng nó ra rả là mặc áo rét vào nhưng chứng nào tật nấy, chả thay đổi được. Các thầy cô toàn ở nội trú, toàn người miền xuôi vào đây dạy học, Thiếu thốn tứ bề. Nhưng riết rồi cũng thành quen.

Buổi tối mình và bạn Yến bị chuốc rượu cho say bét nhè. Hôm sau vẫn còn đơ đơ. Bao nhiêu chữ nghĩa là rơi hết cả. Báo hại về nhà cố nhớ tới nhớ lui từng chi tiết một. Cuối ngày hai anh thầy đẹp giai chở hai đứa ra lại thành phố. Đoạn đường có 20 km mà đi mất 4 tiếng đồng hồ. Người xóc lên xóc xuống như con giun con dế. Ê ẩm cả người. Đã thế vừa xuống xe thì cái xe khách về hà nội lại trờ tới. hai đứa vật vờ leo lên xe, ko kịp cả tè và ăn uống. Lên xe mệt lử đử. Đúng 5 giờ sáng mình về tới Ha nội. Kết thúc chuyến đi tây bắc gần một tuần.

Đăng nhận xét